Kinh nghiệm du lịch: Tổng hợp các bài viết về kinh nghiệm du lịch, các vấn đề thường gặp khi đi du lịch, chia sẻ tư vấn kinh nghiệm du lịch của những người đã từng đi du lịch chia sẻ và để lại kinh nghiệm du lịch cho những du khách cần những kinh nghiệm du lịch cần thiết.
Hai bức ảnh khoe dáng của Bảo Anh tại hồ nước nóng này đã nhận về gần 120k likes. Ngoài vóc dáng quá chuẩn của nữ ca sĩ thì nhiều người còn tò mò về địa điểm đã được Bảo Anh tấm tắc khen là “cái hồ huyền thoại có 1-0-2 trên thế giới”.
Vừa qua trên tài khoản Instagram của mình, giọng ca “Anh muốn em sống sao” đã khiến nhiều người hâm mộ bất ngờ khi đăng ảnh check-in khoe dáng trong bộ bikini giữa tiết trời lạnh giá tại suối nước nóng Blue Lagoon của đất nước Iceland. Nữ ca sĩ bày tỏ sự thích thú của mình khi cho rằng đây là “cái hồ huyền thoại có một không hai của thế giới”. Chỉ sau 1 ngày đăng tải, hai bức ảnh này đã nhận về gần 120k lượt like chỉ riêng trên Instagram.
Loạt ảnh “gây bão” của Bảo Anh tại Blue Lagoon. Ảnh: baoanh0309.
Suối nước nóng Blue Lagoon thuộc khu nghỉ dưỡng cùng tên nằm ở bán đảo Reykjanes, phía tây Iceland. Nơi đây cách sân bay quốc tế Keflavik 13km và cách thủ đô Reykjavik 39km. Từ sân bay, du khách chỉ mất khoảng 20 phút và từ thủ đô Reykjavik mất khoảng 40 phút đi xe để đến được địa địa điểm này.
@willamazing
@khoibai
@tanya_lauren
Được biết, vịnh nước này nằm trên một phần của vùng dung nham núi lửa. trước đó vào năm 1970, một nhà máy nhiệt điệt đã vô tình làm tan chảy dung nham núi lửa xuống một dòng sông khiến cho nước xong hóa màu xanh đẹp đến mê hoặc. Cũng chính sự cố hi hữu này, nơi đây vô tình được biết thành một suối nước nóng khổng lồ, thu hút hàng triệu người tới thăm quan mỗi năm.
Blue Lagoon như một sapa tự nhiên đẹp nhất thế giới (Ảnh: @riley_austin)
(Ảnh: @bluelagoonis)
Nhiều khách du lịch đến nghỉ dưỡng ở đây đã ví von Blue Lagoon như một sapa tự nhiên đẹp nhất thế giới. Bởi suối nước nóng này chứa rất nhiều khoáng chất tốt như silica và sulfur cho cơ thể và có tác dụng đặc biệt là cải thiện và chữa trị các bệnh về da.
@aacorbin
@rodjonas
@aurorasofiaaa
@davidguison
@paigewillhog
Nhiệt độ nước tại đây cũng vừa phải, khoảng từ 37 – 40 độ C, vừa đủ ấm để có thể tắm cũng như ngâm mình trong thời gian dài. Kết hợp với khung cảnh độc đáo xung quanh, Blue Lagoon là địa điểm không thể bỏ qua trong hành trình du lịch của nhiều người khi đặt chân đến Iceland.
Nếu bạn thuộc team thích du lịch biển lại ghiền đi Vũng Tàu mỗi khi hè đến thì đừng bỏ qua địa điểm đang được dân tình check-in rần rần này nhé!
Nhắc đến Vũng Tàu, người ta sẽ nghĩ ngay đến biển, những khu resort tuyệt đẹp cùng nhiều món ăn trứ danh như bông lan trứng muối, bánh khọt, bánh hỏi thịt nướng… Ngoài ra, thành phố biển này còn nổi tiếng với rất nhiều địa điểm check-in “thần thánh” đang rất được lòng giới trẻ.
Bên cạnh những góc “sống ảo” quen thuộc như: mũi Nghinh Phong, đồi Con Heo, ngọn hải đăng, hồ Cốc,… thì thêm một địa điểm mới vừa xuất hiện tại Vũng Tàu đã nhanh chóng trở thành background chụp ảnh hot trên Instagram trong thời gian gần đây.
@hoanganhdanggg_
@caoqiong.wu_
@tir.minl
@_pvanie
Địa điểm “sống ảo” thần thánh này là một con hẻm nằm giữa hai căn nhà số 107 và 109 đường Trần Phú, phường 5, thành phố Vũng Tàu. Hẻm khá nông và dẫn thẳng ra biển, hai bên là hai bức tường màu vàng pastel trông nhẹ nhàng và khá bắt mắt. Có cảm giác như nơi đây giống như một chiếc background cân xứng mà bất kì ai đứng vào cũng có ảnh đẹp ngay được.
@thaolink.kr
@foody.vungtau
@huongxu__
@lee.halinh
Với những ai yêu thích phong cách chụp ảnh thơ mộng, nhẹ nhàng kiểu style Hàn Quốc hay Nhật Bản thì con hẻm này chính là góc “sống ảo” phù hợp hơn cả. Nếu bạn muốn có một bức hình đẹp và chất lượng, bạn nên đến đây vào buổi sáng sớm khi nắng vừa lên hoặc buổi xế chiều tầm 4h trở lên nhé. Lúc này, ánh sáng sẽ vừa phải mà không bị quá gắt, khiến cho bức hình của bạn không bị sáng quá đà.
Cùng xem thêm một số hình ảnh các bạn trẻ chụp tại đây:
Chỉ mất 2 tiếng đi xe máy từ Sài Gòn đến huyện Dầu Tiếng, tỉnh Bình Dương là bạn có thể ngắm toàn cảnh rừng cao su lá vàng tuyệt đẹp như mùa thu trên phim Hàn luôn ấy!
Với những ai là fan ruột của loạt bối cảnh lãng mạn trên drama Hàn, hẳn sẽ có không ít lần thầm nghĩ rằng: Ước gì Việt Nam mình cũng có cảnh đẹp như thế! Trong số đó, những phân cảnh có sự xuất hiện của rừng cây mùa thu thay lá luôn là hình ảnh “chết danh” Hàn Quốc mà ai cũng ao ước được trải nghiệm một lần.
Cầu được, ước thấy, một cánh rừng cao su lá vàng tuyệt đẹp vừa xuất hiện ở Bình Dương đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của nhiều người. Thế là dân tình bắt đầu thi nhau kéo đến đây chụp hình. Nổi bật nhất phải kể đến bộ ảnh có tên “Những kẻ mộng mơ” được chụp tại đây vào đầu tháng 2 vừa qua.
Rừng cao su thay lá đẹp đến ngỡ ngàng tại Bình Dương.
Gam màu nâu ấm của cánh rừng khiến bộ hình thêm phần lãng mạn đúng chất mùa thu.
Khung hình nào cũng tràn ngập sự tình tứ.
Được biết, tác giả của bộ ảnh couple đậm chất ngôn tình Hàn Quốc này là một photographer tự do tại Sài Gòn tên là Viên Diệu Phát (29 tuổi). Sau khi được đăng tải trên MXH, bộ ảnh đã nhận được không ít lời khen từ phía cộng đồng mạng. Đặc biệt, ai cũng tò mò về địa điểm chụp của bộ ảnh này với câu hỏi: Việt Nam cũng có cánh rừng mùa thu đẹp như Hàn Quốc vậy sao?
Ngắm hình, ai cũng ngờ rằng mình đang lạc vào mùa thu ở Hàn Quốc thực sự.
Chắc chắn couple nào cũng muốn có những khung hình như thế!
Khung hình nào cũng tràn ngập sự tình tứ.
Theo chia sẻ của Diệu Phát, bộ hình được chụp tại cánh rừng cao su gần khu vực hồ Cần Nôm, thuộc xã Thanh An, huyện Dầu Tiếng, tỉnh Bình Dương. Vào cuối tháng 12 đến đầu tháng 3 chính là mùa thay lá của của rừng cây này. Nếu bạn khởi hành từ Sài Gòn đến đây sẽ mất tầm 2 tiếng đi xe máy. Chạy thẳng theo hướng quốc lộ 13, cánh rừng sẽ trải dài hai bên đường đi chứ không có địa điểm cụ thể. Thế nên, trong quá trình di chuyển, bạn có thể tự do dừng lại bất kì điểm nào để chụp hình nếu thấy vừa mắt.
Góc nào cũng nên thơ quá đi thôi!
Xem hình cứ ngỡ đang ở Hàn Quốc ấy nhỉ.
Xem hình cứ muốn đến chụp ảnh ngay và luôn ấy!
Nếu đang có ý định ghé đến đây để chụp hình, nhanh tay note lại một vài lưu ý nho nhỏ này để có được một bộ ảnh ưng ý bạn nhé. Đầu tiên, để có được những khung hình đẹp với ánh sáng tốt nhất, bạn nên chụp vào lúc bình minh sáng sớm hoặc tầm 3h chiều lúc nắng đã dịu lại. Ngoài ra, bạn không nên đến đây một mình hoặc 2 người. Bởi lẽ, cánh rừng khá rộng và hoang sơ nên sẽ an toàn hơn nếu đi theo nhóm đông người đó!
Cùng ngắm những tấm hình tuyệt đẹp khác của bộ hình:
Không được chụp ảnh rõ mặt người hay không được đi vào thủ đô sau 18h là hai trong số rất nhiều những điều cần lưu ý khi đến Triều Tiên.
NHỮNG LƯU Ý ĐẶC BIỆT KHI DU LỊCH TẠI TRIỀU TIÊN
Không được chụp ảnh rõ mặt người, không được đi vào thủ đô sau 18h, là những điều phượt thủ Quỷ Cốc Tử phải thực hiện khi trải qua 7 ngày ở Triều Tiên.
Tôi thức dậy cùng âm thanh của bài hát ca ngợi lãnh tụ Kim Nhật Thành. Đó là buổi sáng đầu tiên của tôi ở Bình Nhưỡng. Từ phòng ngủ ở tầng 33 của khách sạn, nhìn xuyên qua những lớp mây mù, tôi chỉ thấy những chấm nhỏ li ti đang di chuyển trên mặt đất. Múa hát theo các bài hát ca ngợi lãnh tụ là điều có thể thấy ở bất cứ đâu trên đất nước Triều Tiên. Khi đó, khuôn mặt họ giống nhau đến kỳ lạ, duy nhất một niềm ngưỡng mộ chân thành.
Bảy ngày ở Triều Tiên, tôi đã chụp hàng nghìn tấm ảnh, phần lớn trong số đó giống như những chấm nhỏ tôi nhìn thấy từ tầng 33 của khách sạn trong buổi sáng đầu tiên.
Đời sống người dân ở thủ đô Bình Nhưỡng Phóng viên Zing.vn Hải An đến thủ đô Bình Nhưỡng, Triều Tiên đã ghi lại những hình ảnh hàng ngày của người dân nơi đây.
Người dân băng qua đại lộ chính ở thành phố Khai Thành tỉnh Hwanghae. Phía xa là tượng đài của 2 vị lãnh tụ đặt trên đồi cao. Khai Thành còn là kinh đô cũ của đất nước Cao Ly, di tích còn sót lại là phế tích cung điện Manwoldae..
Hình ảnh của 2 vị lãnh tụ được dựng lên khắp đất nước: Bên trái là dòng chữ: “Đồng chí Chủ tịch Kim Nhật Thành vĩ đại sống mãi cùng chúng ta”. Bên phải viết: “Đồng chí Chủ tịch Kim Chính Nhật vĩ đại sống mãi cùng chúng ta”.
Học sinh ở tỉnh Nam Pyongan khoác vai nhau đến trường. Nam Pyongan là tỉnh ven biển nổi tiếng với thành phố cảng biển Nampo và đê chắn biển lọc nước dài 8 km (ảnh trên). Ở khu vực ngoại ô Bình Nhưỡng và các tỉnh khác thì hầu như phương tiện di chuyển chính là xe đạp.
Tôi thích thức dậy sớm và dành ít phút để viết trên giấy góp ý của khách sạn. Hôm đó, nhật ký của tôi bắt đầu bằng cảm giác về sự đối nghịch. Kể cả Yanggakdo, Koryo, khách sạn tôi ở trong những ngày ở Bình Nhưỡng cũng có cái vẻ xa hoa lạc giữa cuộc sống giản đơn mà tôi thấy.
Những phút giây hồi hộp
Cảm giác đó ập vào tôi ngay khi đoàn tàu vừa chạm đến đất Triều Tiên. Nhà ga Triều Tiên cũ, sạch sẽ. Ở đó, họ kiểm tra hộ chiếu rất thủ công. Mỗi toa tàu có 7 người, họ đi từ hai đầu, thu từng quyển hộ chiếu trong yên lặng. Còn chúng tôi như ngừng thở.
Ngoài hộ chiếu, họ kiểm tra rất kỹ mọi ngóc ngách trên tàu, leo lên giường tầng, chui xuống cả gầm giường, đảm bảo không bỏ sót bất cứ một chi tiết nào. Trong cuộc đời mình, tôi đã đi qua những cửa khẩu có cả cảnh sát cầm súng đứng hàng dài như ở dải Gaza, Israel hay Palestine, nhưng chưa bao giờ tôi có cảm giác bị soi như thế. Họ yêu cầu tôi mở từng gói hành lý, từng chiếc máy ảnh (ống kính tele trên 200 mm, thiết bị GPS sẽ bị tịch thu ngay lập tức và trả lại khi làm thủ tục xuất cảnh).
Một trạm nhà ga trên đường từ biên giới Đan Đông về thủ đô Bình Nhưỡng. Dòng chữ bên trái: “Nhà lãnh đạo Kim Jong Un vạn tuế”. Dòng chữ bên phải: “Triều Tiên một chế độ vinh quang vạn tuế”.
Nhưng sự căng thẳng của chúng tôi mới chỉ bắt đầu, một tờ rơi chương trình du lịch Đan Đông bằng tiếng Trung Quốc rơi ra từ hành lý của người bạn đi cùng. Người sĩ quan kiểm tra thay đổi thái độ, khuôn mặt lộ vẻ nghiêm trọng. Ngay lập tức, tờ rơi bị tịch thu. Chúng tôi phải mở hành lý để kiểm tra một lần nữa, lật từng túi nhỏ, xới tung cả quần áo. Hai người chúng tôi chỉ biết đưa mắt nhìn nhau, lòng thầm chuẩn bị những rắc rối có thể xảy đến.
May mắn là sau khoảng 30 phút, người sĩ quan quay lại trả tờ rơi. Vẻ mặt ông ta có vẻ giãn ra đôi chút. Không camera, không bất cứ máy móc dò tìm nhưng chẳng có gì qua mắt được họ. Chỉ một nghi ngờ nhỏ, họ có thể dành cả giờ đồng hồ để kiểm tra và nếu bị phát hiện, đó có thể là một rắc rối lớn.
Những bảng lớn đặt bên đường ray với nội dung ca ngợi 2 nhà lãnh đạo đất nước Triều Tiên.
Những trạm gác dọc đường với dòng chữ lớn Khu vực quân sự.
Đất nước luôn sẵn sàng mọi tình huống
Triều Tiên mang không khí của thời chiến, như thể chiến tranh sẽ đến bất cứ lúc nào. Tôi chưa từng có cơ hội nói chuyện với những người dân thường về nguy cơ chiến tranh trên đất nước họ.
Bình Nhưỡng được bảo vệ như một pháo đài bất khả xâm phạm. Mọi hướng đi ra khỏi thủ đô đều có các trạm kiểm tra an ninh lớn, có lính vũ trang bồng súng đứng gác. Giờ giới nghiêm là 18h, khi đó, ngay cả người Triều Tiên cũng không được phép vào thủ đô. Người dân Bình Nhưỡng đi ra ngoại ô về muộn buộc phải trình giấy tờ chứng minh đang sinh sống trong thành phố mới được vào.
Người Triều Tiên, có lẽ, đã được đặt trong tâm thế sẵn sàng cho chiến tranh.
Một chiếc xe quân đội khá cũ kỹ di chuyển qua vùng quê Sukchon khi đang vào mùa lúa chín. Ở Triều Tiên xe quân đội có biển số màu đen.
Người lính đi xe máy chờ trước rào chắn khi xe lửa chạy qua. Xe máy cũng có một số ít ở các tỉnh khác ở Triều Tiên nhưng thường chỉ có quân đội mới sử dụng (ảnh trái). Hai người phụ nữ chạy ngang qua tấm bảng có dòng chữ “Độc nhất vô nhị” trên đường phố Wonsan (ảnh phải).
Bàn Môn Điếm
Vùng biên giới Bàn Môn Điếm (DMZ) còn khó khăn hơn, đặt chân vào đó như đi vào vùng chiến sự. Trước khi đi, hướng dẫn viên dặn rất kỹ phải cẩn thận mọi thứ, tuyệt đối không được chụp ảnh. Chốt an ninh nhiều hơn, kiểm tra kỹ lưỡng hơn. Quãng đường 180 km nhưng tới 3 chốt lớn và hàng chục chốt nhỏ. Ở các chốt lớn đều có camera ghi hình. Điểm dừng cho du khách cách xa khu dân cư, việc tiếp xúc với người dân hoàn toàn bị cấm.
Bàn Môn Điếm, vùng đất cuối cùng của thời kỳ chiến tranh lạnh còn tồn tại, được mệnh danh là khu vực nguy hiểm nhất thế giới. Ở đó, những người lính ôm súng ống đứng gác như tượng và những cánh cổng lạnh lẽo. Khách du lịch cũng xếp thành hai hàng, lần lượt bước vào trong im lặng. Thật khó tưởng tượng cái không khí yên tĩnh này lại ẩn chứa nguy cơ chiến tranh, nước mắt của người dân hai miền Triều Tiên trong hơn nửa thế kỷ qua.
Cổng vào một doanh trại quân đội ở Kumgang với tấm bảng có nội dung kêu gọi siêng năng tập thể dục thể thao để phát huy sức mạnh.
Hầm xuyên núi Rye Sung, ở Triều Tiên có hàng nghìn đường hầm xuyên núi. Hầm ngắn thì dài chừng 200 m, hầm dài lên đến 5 km hoặc hơn. Ở 2 đầu tất cả các hầm đều có lính gác, ghi chép lại thông tin xe chạy qua.
Căn phòng nơi họp bàn đàm phán đình chiến giữa lãnh đạo Triều Tiên và Mỹ năm 1951-1953
.
Anh Kang Myung Seon, người lính phụ trách hướng dẫn đoàn, cho biết khu vực này ngày 19/7/1972 lãnh đạo Kim Jong Il (Kim Chính Nhật) đã đến, sau đó ngày 3/3/2012 sĩ quan cao cấp Kim Jong Un cũng ghé thăm. Theo lời Kang Myung Seon đây là một địa điểm lịch sử, cần bảo vệ và quản lý tốt để còn được giữ cho con cháu đời sau.
Căn phòng trưng bày lá cờ Liên Hợp Quốc cùng 2 văn bản được đặt trong lồng kính
(trái). Những hình ảnh nhà lãnh đạo Kim Jong Un chúc mừng quân đội bắn tên lửa thành công (phải).
Kang Myung Seon, người lính phụ trách đoàn chúng tôi, đang giới thiệu về lịch sử Bàn Môn Điếm, phía sau lưng anh là tòa nhà nằm trên biên giới liên Triều. 3 tòa nhà màu xanh do Mỹ quản lý, 2 tòa nhà màu trắng 2 bên do Triều Tiên quản lý, khi có khách từ phía Triều Tiên tham quan, lính Mỹ sẽ rút vào trong tòa nhà và ngược lại.
Khi biết tôi và người bạn đi cùng là người Việt Nam, người lính đi theo tỏ vẻ cởi mở hơn. Kang Myung Seon hỏi tôi rất nhiều câu hỏi về chiến tranh Việt Nam, về hiệp định Geneve, hỏi về những nơi lưu giữ các chứng tích chiến tranh ở Việt Nam. Dường như Kang có sự liên hệ về một giai đoạn lịch sử ở Việt Nam. Tôi nói ở Việt Nam có bảo tàng chứng tích chiến tranh, có di tích cầu Hiền Lương ở Vĩ tuyến 17.
Đó cũng là dịp hiếm hoi người lính này chụp ảnh với khách du lịch. “Trước giờ tôi không chụp ảnh với khách nhưng tôi rất quý người Việt Nam”, Kang nói và vui vẻ chụp ảnh cùng. Anh còn viết tên mình lên bức ảnh chụp chung để làm kỷ niệm. Bức hình đó được chụp tại toà nhà nơi ký hiệp định đình chiến giữa Mỹ và Triều Tiên. Đó cũng là nơi duy nhất du khách được phép chụp ảnh khi đến thăm DMZ.
Những khoảnh khắc ấn tượng mãi ở lại Triều Tiên
Tôi đã không thể hình dung được việc chụp ảnh bị kiểm duyệt gắt gao như thế cho đến khi đến Triều Tiên. Với một người mê nhiếp ảnh như tôi, việc thích nghi với sự ngột ngạt này quả thật khó khăn.
Tôi thoả thuận với Kim, cô hướng dẫn viên xinh đẹp của đoàn, tôi được phép chụp ảnh nhưng lúc nào chụp xong, tôi sẽ đưa máy cho Kim kiểm tra. Vì thế, cứ sau một khoảng thời gian nhất định, Kim lại yêu cầu tôi đưa máy cho cô.
Hai đứa trẻ nhìn đoàn tàu chạy qua gần nhà ga Sukchon. Việc ngắm những đoàn tàu chạy qua là niềm vui hàng ngày của những đứa trẻ sống ở vùng quê.
Công nhân đang sửa chữa đường, đoạn giáp đường sắt ở Kwaksan (Pyongsan).
Kim đặt cho tôi biệt danh là “cameraman” và “shooting man”. Cô nói: “Anh chỉ biết chụp ảnh chứ chẳng galant với con gái tý nào”. Tôi đành cười trừ, biết làm sao được, đây có thể là cơ hội chụp ảnh Triều Tiên duy nhất trong đời tôi.
Dù vậy, có rất nhiều khoảnh khắc ấn tượng mãi mãi ở lại Triều Tiên.
Phượt thủ “Quỷ cốc tử” đã đặt chân đến nhiều địa danh nổi tiếng trong suốt hơn 15 năm. Chuyến ghé thăm Triều Tiên của anh có rất nhiều điều thú vị để khám phá.
TRIỀU TIÊN – ĐẤT NƯỚC BÍ ẨN NHẤT THẾ GIỚI
Phượt thủ “Quỷ cốc tử” đã đặt chân đến nhiều địa danh nổi tiếng trong suốt hơn 15 năm. Chuyến ghé thăm Triều Tiên của anh có rất nhiều điều thú vị để khám phá.
Để đến Triều Tiên, tôi đã trải qua 7 giờ chờ đợi đằng đẵng ở sân bay Quảng Châu, Trung Quốc. Màn hình tivi ở phòng chờ không ngừng chiếu những hình ảnh xung quanh cuộc khủng hoảng Triều Tiên. Trước đó, Tổng thống Trump đã gọi người lãnh đạo Triều Tiên là “gã tên lửa” và đe doạ sử dụng biện pháp hạt nhân. Đáp lại, nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong Un ám chỉ một cuộc tấn công hạt nhân với hậu quả tàn khốc.
Thông tin càng nóng tôi càng háo hức đến Triều Tiên thật nhanh. Trong thế giới hơn 6 tỷ người này, chỉ có một số người ít ỏi có cơ hội in dấu chân ở đây. Thật may, tôi là một trong số đó.
Thông tin du lịch Triều Tiên gần như là zero
Ba tháng trước, tôi ngồi trong phòng máy lạnh ở Sài Gòn nhưng đổ mồ hôi với những thông tin về du lịch Triều Tiên. Chẳng có gì nhiều ngoài một vài bộ ảnh của các nhiếp ảnh gia quốc tế. Họ luôn cho biết chỉ chụp những thứ được phép, một số bức ảnh bị xoá lúc xuất cảnh.
Ngược lại, điều dễ dàng thấy nhất khi tìm kiếm từ khoá Triều Tiên trên Internet là những cuộc khủng hoảng ngoại giao hay các cuộc thử tên lửa. Tôi cứ có cảm giác như cả thế giới hướng mắt về đất nước này nhưng cuối cùng họ chẳng biết gì cả. Tôi cũng vậy.
20 giờ từ Sài Gòn tới Triều Tiên Để tới được quốc gia bí ẩn xứ Bắc Hàn, hai du khách Việt Nam phải bay từ TP.HCM tới Trung Quốc rồi tiếp tục các chặng để qua biên giới hai quốc gia này.
Trong nỗ lực tìm kiếm, tôi liên lạc với một phóng viên người Singapore. Aram Pan là một phóng viên ảnh, người sáng lập của dự án DPRK 360 nhằm đưa những hình ảnh từ bên trong Triều Tiên ra thế giới. Aram đã cho tôi một số lời khuyên về những nơi cần đến, cách thức đi và trên hết là đi như thế nào để an toàn. Một phượt thủ, người cũng từng đến Triều Tiên hỗ trợ tôi lên lịch trình cho chuyến đi.
Rắc rối tiếp theo của tôi là chi phí cho chuyến đi khá cao, thậm chí, đắt đỏ hơn cả đi châu Âu. Nếu đi 3-4 ngày, chi phí khoảng 45 triệu/người và trải nghiệm một cách gấp rút. Còn nếu đặt tour 7 ngày 6 đêm thì phải chi ít nhất 55 triệu (chưa tính chi phí từ Việt Nam đến biên giới Triều Tiên). Đây thật sự là trở ngại lớn khiến nhiều du khách phải đắn đo.
Tour đi Triều Tiên có nhiều hình thức cho du khách chọn như khám phá Bình Nhưỡng, DMZ – Bàn Môn Điếm, Khai Thành, Nampo, núi Kumgang. Các điểm đến này khác nhau ở chỗ thời gian dài hay ngắn và có thêm những điểm phụ trong lịch trình hay không.
Vị Giám đốc một công ty du lịch của Trung Quốc liên lạc để nộp giấy tờ xin visa Triều Tiên cho hai khách người Việt Nam. Tôi nộp lúc 15h thì đến 7h hôm sau visa được cấp.
Trung Quốc: Cửa ngõ duy nhất vào Triều Tiên
Để đến được Triều Tiên, con đường duy nhất là đi qua biên giới Trung Quốc.
Theo quy định của chính phủ Triều Tiên, tất cả khách du lịch bắt buộc phải mua tour nếu muốn tham quan đất nước này. Triều Tiên nói không với du lịch tự do. Cách dễ dàng nhất là thông qua các công ty du lịch của Trung Quốc.
Sau rất nhiều đắn đo, tôi quyết định chọn một công ty có văn phòng đặt tại thành phố biên giới Đan Đông (tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc). Công ty này được quản lý bởi cảnh sát Đan Đông nên cũng khá yên tâm.
Nhưng khó khăn tiếp tục tới ngay thông tin đầu tiên họ cung cấp. Theo quy định hiện nay Trung Quốc chỉ cấp thị thực xuất nhập cảnh một lần (single visa) nên nếu muốn quay về Việt Nam khi vào Triều Tiên tôi phải nộp hồ sơ tại Đại sứ quán Trung Quốc ở thủ đô Bình Nhưỡng. Từ đó xin visa lần nữa mới có thể nhập cảnh và bay về Việt Nam.
Nếu xui xẻo, không xin được visa tôi sẽ bị mắc kẹt tại Triều Tiên. Lúc đó tôi sẽ phải chọn giải pháp bay thẳng từ Bình Nhưỡng, nối chuyến ở Bắc Kinh rồi mới về Việt Nam. Tuy không vướng thủ tục nhập cảnh nhưng chi phí vé máy bay đội lên rất cao.
Chạm đến Triều Tiên
Hành trình của tôi bắt đầu từ TP.HCM vào sáng 21/9. Tôi để lại ống kính tele vì nghe nói thiết bị này bị cấm ở Triều Tiên. Thay vào đó, balo của tôi lèn đầy mì gói. “Biết đâu, đồ ăn cũng kỳ lạ như những thông tin về đất nước này”, tôi nghĩ.
21h tối, sau 7 giờ chờ đợi ở sân bay Quảng Châu loa thông báo máy bay đến muộn 2 giờ. Tôi cảm giác như sự kiên nhẫn của mình đang đến giới hạn thử thách. Nếu muộn hơn, có thể tôi sẽ lỡ chuyến tàu từ Thẩm Dương và kéo theo đó là hàng loạt trục trặc khác. Đến Triều Tiên có lẽ là điều tôi thật sự không muốn bỏ lỡ trong đời.
Vào những thời khắc đầu tiên của ngày thứ 2, máy bay cuối cùng đã hạ cánh xuống Thẩm Dương. Tốn 120 tệ (khoảng 400.000 đồng) taxi đưa tôi đến ga Thẩm Dương, chờ chuyến tàu lúc 5h30 sáng. Thành phố Đan Đông chỉ cách đó 1 giờ đồng hồ nhờ chuyến tàu có cao tốc chạy đến 300 km/h.
Chiều đó công ty du lịch Trung Quốc thu tiền tour để chuyển cho phía Triều Tiên và làm thủ tục xin visa (giấy tờ gồm hộ chiếu, 2 ảnh 4×6 cm). Mọi việc thuận lợi, nộp hồ sơ 15h, 7h sáng hôm sau đã có visa. Đó là một tờ giấy rời thay vì dán vào hộ chiếu như nước khác. Khi du khách nhập cảnh quân đội sẽ kiểm tra và thu lại lúc xuất cảnh, không có bất cứ con dấu nào được đóng vào quyển hộ chiếu.
Trước giờ phút lên tàu liên vận quốc tế, tôi kiểm tra lại một lần và quyết định xóa sạch hình ảnh, gỡ tất cả những ứng dụng liên lạc bên trong máy điện thoại. Những người đã đi Triều Tiên, công ty du lịch và một vài người bạn đồng hành đều cảnh báo tôi rất kỹ trước chuyến đi. Điện thoại không được lưu các hình ảnh liên quan đến Thiên Chúa Giáo, Hàn Quốc, Mỹ, không được lưu hình ảnh “mát mẻ”, ảnh có tính chính trị và không có nội dung ca ngợi hay tuyên truyền về bất cứ quốc gia nào khác…
Triều Tiên đã ở rất gần.
Chuyển hành lý từ công ty du lịch ra xe để đến ga tàu Đan Đông đi Bình Nhưỡng.
Công nhân nhà ga cúi mình kiểm tra gầm xe lửa.
Hai du khách Việt trên chuyến tàu qua sông Áp Lục
10h sáng 23/9, vị giám đốc công ty du lịch tiễn chúng tôi lên chuyến tàu đi Bình Nhưỡng. Không giống tàu cao tốc hiện đại từ Thẩm Dương đi Đan Đông, tàu đi Bình Nhưỡng cũ kỹ giống loại tàu Thống Nhất ở Việt Nam những năm 1990.
Đi cùng tôi còn có một hành khách Việt Nam nữa là bạn Minh. Công ty du lịch chuẩn bị sẵn cho chúng tôi một phần ăn trưa.
Hành khách thích thú chụp ảnh kỷ niệm bên bảng hiệu của chuyến tàu liên vận đặc biệt này. Hai chữ bên trái là “Bình Nhưỡng” và bên phải là “Đan Đông”.
Vị giám đốc dặn đi dặn lại không được tự ý làm bất cứ điều gì ở Triều Tiên. Những câu chuyện du khách phương Tây bị giữ lại tôi đã đọc khá nhiều nhưng vị giám đốc kể có một du khách Trung Quốc tự ý ra ngoài đường vào ban đêm cùng với camera quay lén, sau đó người này không thấy quay về nữa. Câu chuyện cũng khiến tôi nổi gai ốc và lo lắng.
Buồng tôi ngồi có 6 giường, 2 giường của chúng tôi và 4 giường còn lại của người Trung Quốc. Do bất đồng ngôn ngữ nên chúng tôi không thể trò chuyện được, chỉ gật đầu cười chào nhau. Bỗng một bác người Trung Quốc hát bài Giải phóng Miền Nam bằng tiếng Việt khiến tôi sửng sốt và vỗ tay theo. Chúng tôi đã chụp ảnh lưu niệm cùng nhau, bác còn viết cho tôi một vài dòng lưu niệm. Bác tên là Trương Ngô Minh, người Đông Lăng, tỉnh Sơn Đông.
Tàu rời ga chừng 3 phút đã đến cầu trên sông Áp Lục. Đi qua cây cầu này là Triều Tiên. Qua ô cửa, tôi nhìn thấy cây cầu gãy bị máy bay ném bom F-80 Mỹ đánh sập trong chiến tranh 1951 nhằm cắt đứt nguồn tiếp viện của Trung Quốc và Triều Tiên. 4 nhịp phía bên Trung Quốc rực rỡ cờ, nhiều du khách đứng trên cầu còn vẫy tay chào đoàn tàu. Phía Triều Tiên chỉ có những mố cầu han gỉ.
Tiếng rít của tàu trên đường ray báo hiệu thành phố Đan Đông náo nhiệt đã ở lại phía sau. Triều Tiên đang vào mùa gặt, những đồng lúa kéo dài hàng trăm km từ biên giới dọc đến tận thủ đô Bình Nhưỡng. Hầu hết người dân gặt bằng tay, dùng xe đạp, máy cày đời cũ kỹ để chở lúa về. Những ngôi làng nhỏ, những khu phố nhỏ lướt qua khung cửa. Người lớn, trẻ em xếp hàng vẫy chào khi đoàn tàu chạy qua.
Cây cầu Hữu Nghị Trung – Triều hay còn gọi là Áp Lục Giang Đại Kiều hiện là con đường duy nhất để vào Triều Tiên từ Đan Đông. Cầu được xây dựng năm 1943 ngay bên cạnh chiếc cầu gãy do Mỹ đánh sập trong cuộc chiến tranh liên Triều năm 1951. Cầu chỉ dành cho xe lửa và ôtô, cấm xe máy và người đi bộ.
Hiện nay, 4 nhịp cầu gãy được Chính phủ Trung Quốc cho khai thác du lịch. Trong ảnh là điểm cuối của nhịp cầu thuộc Trung Quốc. Trụ móng cầu phía xa thuộc lãnh thổ Triều Tiên.
Vé tham quan cầu là 30 nhân dân tệ (khoảng 100.000 đồng). Du khách có thể chụp ảnh lưu niệm, xem các thông tin về cây cầu ngày xưa bằng hình ảnh trên tivi treo thành cầu.
Một chốt gác quân sự gần nhà ga nhập cảnh vào biên giới Triều Tiên. Người lính tuần tra bên ngoài đoàn tàu khi tàu dừng làm thủ tục nhập cảnh.
Triều Tiên ngoài cửa sổ không phải những tòa nhà cao chất ngất, những đại lộ thênh thang mà thay vào đó, những ngôi làng nhỏ, mái thấp với vài chục hộ dân theo từng cụm. Hàng chục người nhễ nhại mồ hôi làm đường thủ công bằng cuốc xẻng, xà beng.
Trên tàu có cả người Triều Tiên. Cách nhận biết họ dễ dàng nhất là chiếc huy hiệu có đeo hình 2 vị lãnh đạo Triều Tiên. Họ thường im lặng, không giao lưu trò chuyện với bất kỳ ai. Tôi nhìn thấy sự dè chừng trong mắt họ.
Tàu đến gần ga Bình Nhưỡng, những tòa nhà cao tầng bắt đầu xuất hiện, tuy cũ kỹ nhưng khá sạch sẽ. Đường phố cũng hiện dần ngoài ô cửa, rất ít phương tiện di chuyển, có xe điện, xe bus, nhưng phần lớn là xe đạp và đi bộ. Mọi người rất vội vã, và im lặng.
Chung cư hàng chục tầng nhưng không có thang máy, uống bia Sài Gòn ở Bình Nhưỡng, cafe nhạc ngoại về đêm… là những bất ngờ thú vị ở Triều Tiên.
TRIỀU TIÊN, NHỮNG ĐIỀU BẤT NGỜ
Chung cư hàng chục tầng nhưng không có thang máy, uống bia Sài Gòn ở Bình Nhưỡng, cà phê nhạc ngoại về đêm… là những bất ngờ thú vị ở Triều Tiên.
Những mảng màu đối lập
Cao và thấp, đơn điệu và sắc màu, u ám và rực rỡ, đó là những hình ảnh đối lập mà Triều Tiên mang lại cho tôi. Nhưng như rất nhiều nhiếp ảnh gia nước ngoài đã đến đất nước này, tôi chỉ được phép chụp những hình ảnh đẹp đẽ. Sự nghèo khó vẫn hiện diện ở đó nhưng không được phép xuất hiện hoặc không có cơ hội lọt ra ngoài biên giới Triều Tiên.
Khắp Bình Nhưỡng là những công trình cao tầng hoành tráng, Koryo, khách sạn nơi tôi ở là toà nhà cao thứ 2 Triều Tiên, nằm cạnh sông Teadong. Khách sạn này do các ông chủ Nhật Bản sở hữu, được xếp hạng 5 sao với mức giá từ 2,5-4,5 triệu/đêm. Khách sạn này có 43 tầng, thang máy được mạ vàng. Các dịch vụ massage, hồ bơi, sân tenis, điện thoại quốc tế và siêu thị mini đều được cung cấp đầy đủ bên trong.
Quảng trường Kim Nhật Thành, Tháp tư tưởng chủ thể, Cung thiếu nhi… cũng là những công trình hoành tráng như thế. Có cả trăm toà nhà cao từ 25-35 tầng rải khắp thành phố.
Những bất ngờ thú vị ở Triều Tiên Chung cư hàng chục tầng nhưng không có thang máy, uống bia Sài Gòn ở Bình Nhưỡng, cafe nhạc ngoại về đêm… là những bất ngờ thú vị ở Triều Tiên.
Một góc thủ đô Bình Nhưỡng nhìn từ tầng 33 khách sạn Yanggakdo. Nổi bật trên nền trời Bình Nhưỡng là khách sạn Ryugyong 105 tầng cao 330 m hình dạng như tên lửa phóng lên trời. Khách sạn này trong tình trạng hoang phế từ năm 1992 đến nay.
Cung điện thiếu nhi Mangyongdae cao 6 tầng, được xây từ năm 1989 (ảnh trái). Tòa nhà có 120 phòng gồm hồ bơi, phòng tập thể dụng, học nhạc, sân bóng chuyền, khu thể thao phức hợp, khu giảng dạy khoa học với mô hình tên lửa do Triều Tiên sản xuất. Cung điện còn có cả nhà hát với 2.000 chỗ ngồi. Ảnh dưới là những tòa nhà cao tầng khác nhau được xây dựng và sơn phết nhiều màu sắc.
Con đường từ Nampo chạy vào thủ đô Bình Nhưỡng với những tòa nhà cao tầng mọc lên san sát. Đường sá ở thủ đô Bình Nhưỡng được quy hoạch rất rộng rãi và trồng nhiều cây xanh hai bên đường.
Khu phức hợp khoa học kỹ thuật có hình dạng nguyên tử nằm tọa lạc trên hòn đảo SSuk giữa dòng sông Taedong nối với bên ngoài bằng cây cầu Chungsong. Công trình được xây dựng như một kiến trúc xanh của Bình Nhưỡng. Nó tiết kiệm năng lượng với hệ thống chiếu sáng và sưởi ấm bằng năng lượng mặt trời, cùng những nguồn năng lượng khác. Một mô hình tên lửa khổng lồ được lắp đặt ngay hội trường trung tâm.
Con đường dẫn vào thủ đô Bình Nhưỡng từ phía nam đưa du khách đi qua cổng Thống Nhất với biểu tượng hai phụ nữ đang nắm giữ nâng cao bản đồ 2 miền Triều Tiên thống nhất, đây là điều mà cố chủ tịch Kim Nhật Thành muốn trở thành hiện thực.
Ảnh dưới là khách sạn Ryugyong với 105 tầng, cao 330 m, khách sạn bỏ hoang lớn nhất thế giới.
Quảng trường Kim Nhật Thành khánh thành năm 1954, nằm ở bờ tây sông Taedong, đối diện với tháp Tư tưởng Chủ thể Juche bên kia bờ sông. Đây là quảng trường lớn thứ 16 trên thế giới, có diện tích khoảng 75.000 m2, chứa khoảng 100.000 người. Đây là nơi diễn ra các cuộc diễu hành, duyệt binh có quy mô lớn nhất nước.
Quảng trường trên đồi Mansudae đặt tượng đài tưởng niệm 2 nhà lãnh đạo Kim Nhật Thành và Kim Chính Nhật nhìn ra dòng sông Taedong (Đại Đồng).
Các buổi sáng, tôi nhìn thấy những người dân Bình Nhưỡng mồ hôi nhễ nhại xếp hàng đợi xe bus. Mồ hôi tuôn vì mỗi sáng họ phải đi bộ hàng trăm bậc cầu thang để xuống mặt đất, những khu chung cư cao tầng đó không có thang máy.
Người Bình Nhưỡng không sử dụng nhiều phương tiện cá nhân, họ chủ yếu đi lại bằng xe bus. Từ 6h30 sáng, hàng trăm người xếp hàng trật tự tại bến đỗ. Xe bus luôn chật cứng người đứng ngồi nhưng họ luôn giữ trật tự và không chen lấn. Có những người tuy tan tầm lúc 17h song đến gần 21h tối mới về đến nhà vì thiếu phương tiện di chuyển.
Đường phố Bình Nhưỡng rất sạch và thoáng nhưng ở giữa ngã tư đường luôn có cảnh sát điều tiết giao thông. Tôi hỏi Kim rất nhiều câu hỏi khá riêng tư như công việc của cảnh sát, mức lương rồi quân phục của họ. Đáp lại Kim im lặng không nói gì.
Nhưng chỉ cần đi ra khỏi trạm kiểm soát an ninh ở cửa ngõ Bình Nhưỡng, sẽ thấy một hình ảnh hoàn toàn khác về Triều Tiên. Bình Nhưỡng và vùng ngoại ô giống như hai thế giới song song cùng tồn tại. Ngoại ô là những căn nhà thấp cũ kỹ. Nhiều nơi còn không có đường dây điện, người dân tận dụng năng lượng mặt trời cho những nhu cầu tối thiểu.
Rạp chiếu phim quốc tế (trên) và sân vận động Yanggakdo (dưới) nằm trên đảo nhỏ Yanggakdo giữa sông Taedong
bị bỏ hoang.
Xe taxi đậu trước trung tâm hành chính, trên có dòng chữ: “Mặt trời của quân tiên phong Triều Tiên – Tướng quân Kim Jong Un vạn tuế”. Phương tiện giao thông tại Bình Nhưỡng có xe taxi, xe điện, xe bus, tàu điện ngầm và xe đạp. Hầu hết phương tiện đều khá cũ kỹ và lạc hậu.
Xe điện ở Bình Nhưỡng vào giờ cao điểm luôn trong tình trạng quá tải, hàng trăm người đứng chờ để lên xe và trong xe luôn chật cứng người. Nhưng người dân có ý thức rất tốt, không chen lấn xô đẩy hay giành chỗ.
Xe điện di chuyển trên đường phố, vào giờ cao điểm các phương tiện khác được phép chạy vào làn xe điện để việc lưu thông được nhanh chóng và không trì trệ. Ảnh dưới: Tàu điện ngầm cũng là một phương tiện được nhiều người dân ưu tiên chọn lựa.
Triều Tiên có 2 tuyến tàu điện ngầm với 16 trạm dừng đón khách. Hệ thống này nằm sâu đến 110 m dưới lòng đất đi hết 4 phút, nhà ga còn được xem như một hầm trú ẩn trong trường hợp chiến tranh xảy ra. Người Triều Tiên rất tự hào với hệ thống tàu điện ngầm của họ.
Người dân thường phải rời nhà từ rất sớm để đi bộ đến trạm xe bus, kịp đón xe đến chỗ làm, vì phương tiện giao thông hạn chế nên nếu đi trễ giờ cao điểm sẽ phải chờ đợi rất lâu.
Các con đường chính ở thủ đô Bình Nhưỡng rất rộng rãi và sạch sẽ.
Ảnh trên là khẩu hiệu: “Dân ta phải sống bằng lương thực của chính mình” ở một khu làng trên đường từ Đan Đông đến thủ đô Bình Nhưỡng. Những khẩu hiệu được dựng lên ở nhiều nơi trên khắp đất nước. Ảnh dưới là một ngôi làng ở Sonchon tỉnh Pyongan Bắc vào mùa lúa chín, trên đồi cao có tấm bia đỏ với dòng chữ mang nội dung: “Đi cùng đồng chí lãnh đạo Kim Jong Un đến muôn đời”.
Tỉnh Pyongan (Triều Tiên) giáp Liêu Ninh (Trug Quốc) đang vào mùa thu hoạch lúa.
Tấm bia hình tháp tư tưởng chủ thể dựng lên ở thành phố Wonsan với nội dung: “Chủ nghĩa Kim Nhật Thành – Kim Chính Nhật vĩ đại vạn tuế”.
Uống bia Sài Gòn ở Triều Tiên
Tôi đã lên đường đến Triều Tiên với một balo chất đầy mì gói vì sợ đói. Tôi tưởng tượng Triều Tiên rất nghèo đói, không đủ lương thực và ẩm thực nghèo nàn. Trải nghiệm 7 ngày ở Triều Tiên khiến tôi bật cười vì những ngộ nhận của mình. Thật sự, tôi đã không phải ăn bữa mì nào trong suốt thời gian đó. Mỗi ngày đều là một trải nghiệm hạnh phúc ở khía cạnh ẩm thực.
Ngay buổi tối đầu tiên ở Bình Nhưỡng, chúng tôi đã được đưa đến một nhà hàng rất lịch sự. Có khoảng 6 cô gái mặc trang phục hanbok truyền thống đứng ở cửa cúi đầu chào. Đó là một nhà hàng phong cách Âu, có cả khăn nóng và đĩa sứ trắng. Phục vụ rót nước chuyên nghiệp đúng cách mà tôi thấy ở những nhà hàng ở Paris của Pháp.
Tôi thực sự thích món ăn Triều Tiên, kim chi cay, há cảo hấp, đu đủ xào, tim cật xào rau củ quả… Các loại thức uống đều có táo ép, bia Triều Tiên và đặc biệt là bia Sài Gòn.
Ngay tối đầu tiên khi đến Bình Nhưỡng, chúng tôi đã được thưởng thức ẩm thực rất ngon tại một nhà hàng mang đậm bản sắc Triều Tiên, các thiếu nữ phục vụ xinh đẹp với trang phục hanbok truyền thống. Khi chúng tôi rời nhà hàng về khách sạn, các cô bé phục vụ cúi gập người chào, tiễn ra tận cửa và vẫy tay đến khi xe đi khuất.
Ảnh dưới là ở quầy hàng nhỏ bày bán đồ ăn, nước uống ở đường lên núi Kumkang, tại đây còn có bán cả bia Sài Gòn.
Xem tivi cũng là một trải nghiệm cực kỳ thú vị ở đây. Tivi cho người dân có 3 kênh, 1 kênh tuyên truyền cho các chính sách của nhà nước. 1 kênh chiếu phim, 1 kênh nói về những thành quả khoa học kỹ thuật của đất nước.
Nhưng là khách du lịch, tôi được phép xem một số kênh tin tức quốc tế khác như Al Jazeera của Qatar hay CCTV của Trung Quốc.
Vì thế, những ngày ở Triều Tiên dù không có Internet, tôi vẫn có thể theo dõi các tin tức liên quan đến đất nước này. Nhưng người Triều Tiên không bao giờ có cơ hội được xem những thứ đó. Có một buổi sáng, một người Triều Tiên hỏi chúng tôi hôm qua tivi chiếu tin tức gì. Anh bạn đi cùng đoàn thuật lại một số thông tin nhưng chúng tôi quyết định tránh nói trực tiếp vào cuộc khủng hoảng Triều Tiên mới được khơi lại cách đó mấy ngày.
Không chỉ riêng chúng tôi mà cả người Triều Tiên cũng bị ngăn cấm khi tiếp xúc với người nước ngoài. Trong một dịp hiếm hoi, tôi gặp một nhóm 30 người đi ngắm cảnh trên núi Kumgang. Người Triều Tiên khá có cảm tình với người Việt. Họ cúi đầu chào rất thấp và vui vẻ nhận lời khi được đề nghị chụp ảnh.
Phương Tây trong lòng Bình Nhưỡng
Đêm trước khi rời Triều Tiên, hướng dẫn viên Lee dành cho chúng tôi một điều bất ngờ. Lee nói chúng tôi sẽ nhận được một đặc cách mà không phải du khách nào cũng có. Đêm đó chúng tôi được phép ra ngoài và uống cà phê.
Khi quay về khách sạn lúc 18h, Lee dặn chúng tôi đợi đến 20h sẽ có thông báo lại. Tôi hồi hộp đứng ngồi không yên. Quá giờ hẹn nhưng vẫn chẳng nghe thông tin gì từ Lee, tôi sợ Lee sẽ đổi ý và huỷ quyết định.
15 phút sau, Lee gọi điện và hẹn chúng tôi xuống sảnh khách sạn. Chúng tôi đi băng qua đường hầm dưới lòng đất, sau đó tiếp tục đi bộ trên vỉa hè khoảng 300 m. Khi bước vào, tôi cứ ngỡ mình bị lạc đến một quán cà phê nào đó ở Pháp hay Italy. Đó là một quán cà phê được bài trí theo phong cách phương Tây, có ba cặp đôi đang ngồi thưởng thức bữa tối với pizza dưới ánh nến vàng lãng mạn.
Trong những năm gần đây, nhiều quán cà phê mang phong cách phương Tây đã xuất hiện khá nhiều. Quán nhỏ nhưng phục vụ nhiều đồ ăn thức uống mang phong cách hiện đại. Thành phần tri thức của Triều Tiên thích đến những quán cà phê như thế này để thưởng thức và thư giãn mỗi khi rãnh rỗi.
Khi đó tôi nhìn thấy một Bình Nhưỡng khác, những cô gái có mặt ở quán cà phê đó mặc chiếc váy điệu đà hơn thường ngày, ăn một bữa tối với món Tây và dĩ nhiên, trong thứ âm nhạc khác hoàn toàn với những bài ca ngợi lãnh tụ họ vẫn nghe hàng ngày.
Đêm đó, tôi đã nghe lại The sound of silence… những bài hát của một thời tuổi trẻ mơ mộng. Kim nói thích nghe nhạc nước ngoài bên cạnh nhạc Triều Tiên. Thi thoảng cô cũng đến những quán cà phê kiểu này nhưng chỉ uống sinh tố, nước ép trái cây chứ không thích cà phê.
Tôi chọn một bình trà Triều Tiên, bạn tôi gọi sinh tố dưa hấu. Lee và Kim uống nước ép trái cây. Quầy bar có rất nhiều loại rượu khác nhau của các hãng nổi tiếng, có cả bia Sài Gòn từ Việt Nam. Giá cả cũng không quá đắt. Bốn người chúng tôi có một buổi tối thú vị với giá 45 USD. Khi tôi làm vỡ nắp bình trà, Kim còn đùa tôi rằng sẽ để tôi lại quán để làm bù tiền, “may mắn” là họ chỉ bắt đền 8 USD.
Những quán cà phê mang phong cách phương Tây chỉ mới xuất hiện vài năm gần đây. Khắp Bình Nhưỡng, đã có tới hàng chục quán được mở. Ngoài người nước ngoài đang làm việc tại Bình Nhưỡng, những người Triều Tiên khá giả cũng thường ghé đến.
Tour du lịch: 4 ngày 4 đêm, ngắm hoa anh đào Hàn Quốc, bay Vietnam Airlines.
Trải nghiệm ngắm hoa anh đào khi du lịch đến Hàn Quốc. Ảnh: Tugo.
Chương trình khuyến mãi
Khuyến mãi bắt đầu với tour du lịch khởi hành ngày 14/3 đến ngày 6/6/2019. Khách hàng nếu đăng ký tour du lịch Hàn Quốc trước 30 ngày sẽ được giảm 1.000.000 đồng mỗi khách. Ngoài ra, công ty còn có các chương trình khuyến mãi riêng đối với các tour khác nhau:
Giảm 500.000 đồng mỗi khách cho nhóm 5 người đăng ký tour khởi hành ngày: 8/4; 3/6; 5/6 và 6/6.
Giảm 1.000.000 đồng mỗi khách, đăng ký tour trước 75 ngày khởi hành vào các ngày: 6/4 và 11/4.
Giảm 1.000.000 đồng mỗi khách, cho khách hàng thanh toán trước 60 ngày khởi hành vào các ngày 5/6 và 6/6.
Đoàn khách du lịch đến Hàn Quốc cùng Tugo. Ảnh: Tugo.
Xem thêm lịch khởi hành và lịch trình tour tại đây
Giá vé đã bao gồm
Vé máy bay khứ hồi theo cùng đoàn.
Khách sạn 4 đến 5 sao (phòng 2 hoặc 3 người) tại Seoul.
Thập niên 1960 là thời điểm nền kinh tế Nhật Bản có bước phát triển vượt bậc, trong đó phải nhắc tới ngành đường sắt. Tuyến đường sắt cao tốc hiện đại đầu tiên bắt đầu chạy vào năm 1964. Sau đó có nhiều tàu cao tốc cũng như tàu chạy ban đêm xuất hiện, mở các cung đường trên khắp nước Nhật. Khi tàu đêm trở nên phổ biến vào thập niên 1970, nước Nhật còn mở rộng mạng lưới tàu cao tốc, đường bay nội địa, cùng các loại buýt chạy đêm giá rẻ.
Tàu Sunrise Seto và Sunrise Izumo là những tuyến tàu đêm còn vận hành từ năm 1998 tới giờ. Trên hành trình rời Tokyo, hai tàu này ghép chung thành tàu 14 toa chạy tới Okayama mới tách riêng.
Từ Okayama, tàu Sunrise Seto và Sunrise Izumo chia mỗi bên 7 toa. Mỗi tàu lại đi tiếp theo lộ trình riêng. Sunrise Seto sẽ tới thành phố Takamatsu ở đảo Shikoku, còn Sunrise Izumo tới thành phố Izumo thuộc tỉnh Shimane. Trên hành trình trở về chúng lại chạy tách riêng rồi hợp nhất ở Okayama để về ga cuối tại Tokyo.
Cặp tàu này xuất phát ở Tokyo từ 22h hàng ngày và tới điểm cuối là Takamatsu lúc 7h27 và Izumo lúc 9h58 hôm sau. Tận dụng lợi thế của hành trình này, du khách đi tàu có thể tiết kiệm được một đêm khách sạn.
Hai tàu đêm này không có ghế ngồi, thay vào đó các toa được trang bị cabin riêng với không gian mở gọi là “nobi nobi”, để khách có thể nằm nghỉ.
Tàu có cả phòng tắm cho khách dùng nếu mua được vé tắm. Tuy nhiên số lượng vé này có hạn nên ai muốn dùng phòng tắm khi đi tàu cần phải mua sớm. Ngoài ra, tàu đêm được trang bị thêm phòng vệ sinh, máy bán nước tự động và phòng khách.
Ngoài Sunrise Seto và Sunrise Izumo, các công ty đường sắt ở Nhật còn thu hút khách mới bằng cách làm thêm các tàu đêm sang trọng hơn. Chúng có các phòng khách 5 sao, phòng ăn, các toa có cửa kính rộng để ngắm cảnh, và thực đơn do đầu bếp đạt sao Michelin làm. Một chuyến đi trên tàu siêu sang này có thể tốn hơn 10.000 USD (hơn 230 triệu đồng).
Các tàu đêm siêu sang hiện nay ở Nhật điển hình nhất là Twilight Express Mizukaze ở Osaka, và Sevent Stars ở Kyushu. Năm 2013, hãng đường sắt Kyushu Railway ra mắt tuyến tàu Seven Stars với hệ thống phòng ngủ, nhà hàng, quán bar sang trọng.
Twilight Express Mizukaze bắt đầu chạy từ 2017 với 30 khách.
Tàu được thiết kế theo trường phái nghệ thuật Art Décor những năm 20 thế kỷ trước, cùng nhiều dịch vụ đẳng cấp 5 sao.
Mời độc giả đón đọc loạt bài về các mùa hoa trên chuyên mục Cẩm nang, do VnExpress phối hợp cùng Tugo thực hiện. Công ty du lịch Tugo được thành lập từ năm 2015, chuyên tổ chức tour du lịch hướng đến các thị trường cao cấp như Hàn Quốc, Nhật Bản, Đài Loan, Australia, Pháp, Mỹ, châu Âu.
Nếu có hẹn với crush nhưng chưa chọn được quán nào ưng ý thì thử nghía qua danh sách 4 quán trà được gợi ý dưới đây xem sao. Đảm bảo bạn sẽ ghi được điểm 10 thanh lịch ngay trong buổi đầu gặp mặt cho xem!
“Làm thế nào để gây ấn tượng với crush?” – đây luôn là câu hỏi khiến không ít người phải băn khoăn, nhất là vào những buổi hẹn hò đầu tiên. Nào là đi ăn ở đâu, đi chơi chỗ nào, cư xử ra sao cho thanh lịch và duyên dáng… tất cả đều phải lên kế hoạch từ sớm để đỡ mất điểm khi gặp đối phương.
Cuối tuần này, nếu có hẹn với crush nhưng vẫn còn lăn tăn chưa chọn được chỗ ăn, chỗ chơi thì ngó qua list 4 quán trà được gợi ý dưới đây xem sao. Nhìn chung, quán nào cũng được decor xinh xắn lại có trà ngon và bánh ngọt. Đảm bảo crush của bạn sẽ “liêu xiêu” cho xem!
1. Dear TeaHouse:
Địa chỉ: 58/4 Trương Định, phường Bến Thành, quận 1.
Giá tiền: 55k – 155k.
Giờ mở cửa: 9:30am – 9pm.
Không giống với phong cách trà chiều kiểu Âu, Dear TeaHouse là quán trà theo style Hàn – Nhật với tone trắng chủ đạo. Quán có menu không quá đa dạng, gồm 4 loại trà nóng với tên gọi theo các mùa xuân – hạ – thu – đông cùng 2 loại trà lạnh. Đặc biệt, mỗi phần trà lạnh ở đây đều được đựng trong chai thuỷ tinh với thiết kế tối giản nhưng trông cực kì sang và bắt mắt.
@maryderoux
@dearteahouse
@nhimsngo
Nếu crush của bạn là một người thích chụp choẹt, mê sống ảo thì xin chúc mừng, dẫn ngay bạn ấy đến Dear Teahouse sớm thôi. Bởi vì ngoài trà ngon, bánh ngọt, quán còn có vô vàn góc sống ảo khó lòng bỏ qua như: cổng ra vào, kệ sách, quầy pha chế,… Bên cạnh đó, không khí tại quán khá yên tĩnh và nhẹ nhàng nên cực kì thích hợp để “tâm sự mỏng” cùng người ấy nha!
@bunfestus
@dols.20s
@18thng4_
@_girlinjuly_
@dungguyen
@kingnguyennn
@hhhchunnn
Nếu bạn đi 2 người đến Dear Teahouse thì có thể gọi một set trà gồm cả bánh và thạch với mức giá cực kì ổn, rơi vào khoảng 150k. Quá chuẩn cho một buổi hẹn hò sang – xịn cùng crush đúng không nào!
2. P.House Cafe:
Địa chỉ: 218/10 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, phường 6, quận 3.
Giá tiền: 30k – 150k.
Giờ mở cửa: 9am – 10pm.
Nằm trong một con hẻm nhỏ khá yên tĩnh trên đường Nam Kì Khởi Nghĩa, quận 1, P.House Cafe là một tiệm trà xinh xắn gồm 2 không gian trong nhà và ngoài trời. Nếu bạn thích không khí ấm cúng và lãng mạn thì nên chọn ngồi bên trong. Nhưng nếu bạn ưa sự thoải mái, thoáng đãng thì khu vườn xanh mướt tại P.House sẽ là lựa chọn phù hợp cho buổi thưởng trà của bạn đó.
@p.house.cafe
@p.house.cafe
@phalee__
Quán được decor xinh xắn theo phong cách châu Âu với tone màu pastel khá bắt mắt. Đến quán, bạn sẽ được tự do chọn kiểu dáng, màu sắc của ấm trà và cốc uống trà tuỳ theo sở thích. Menu ở đây khá phong phú gồm rất nhiều loại trà hoa và trà thảo mộc.
@eatwwithdengdeng
@bonlivie
@p.house.cafe
Một điểm trừ duy nhất là quán nằm ở đoạn đường 1 chiều nên nếu không để ý kĩ khi đi đường, bạn rất dễ lướt qua và như thế phải mất công đi vòng một đoạn khá xa để trở lại quán. Note nhẹ điểm này để không gặp trường hợp như thế khi đến quán bạn nhé!
3. Thương Library:
Địa chỉ: 12/12T3 Nguyễn Thị Minh Khai, phường Đa Kao, quận 1.
Giá tiền: 50k – 200k.
Giờ mở cửa: 9am – 9pm.
Nếu crush của bạn là một người mê văn chương, thích hội hoạ và rất yêu sách thì lên lịch hẹn hò ở Thương Library ngay thôi nào. Đúng như tên gọi của quán, đây chính là một thư viện sách thu nhỏ đấy! Quán có rất nhiều đầu sách hay, thuộc dạng best seller trên thế giới. Còn gì thú vị hơn khi vừa đọc sách, vừa được nhâm nhi cốc trà thơm vào sáng cuối tuần nhỉ? Mới nghe thôi là đã thấy thích rồi!
Không gian của Thương Library không quá rộng nhưng mọi thứ ở đây được sắp xếp khá khoa học và hợp lí. Quán được decor với tone màu vàng chủ đạo, khiến ai bước vào cũng có cảm giác như đang ở Hội An ấy.
@thuonglibrary
@thuonglibrary
@thuonglibrary
Menu trà tại Thương Library khá đa dạng về cả loại trà lẫn cách pha. Bạn có thể chọn trà nóng hoặc trà lạnh tuỳ theo sở thích, đồng thời, bạn có thể mix các loại cỏ khô hay hoa khô khác nhau cho phần trà của mình dưới sự tư vấn của nhân viên tại đây. Quán còn có rất nhiều loạt hạt và mứt sấy khô để bạn nhấm nháp trong lúc uống trà – đọc sách nữa đấy!
@thuonglibrary
@thuonglibrary
Ngoài rất nhiều điểm cộng hay ho, quán có 1 điểm trừ duy nhất đó là chưa có bãi giữ xe riêng nên khá bất tiện nếu bạn đi xe đến đây. Bạn có thể gửi xe ở khu vực lân cận và sau đó đi bộ đến quán nhé. Tuy nhiên sau khi ra về, bạn sẽ được quán gửi trả đầy đủ phí gửi xe nên yên tâm vụ này nhé!
4. Partea – English Tearoom:
Địa chỉ: Tầng 4, 42 Nguyễn Huệ, quận 1 hoặc 240 Nguyễn Thị Minh Khai, phường 6, quận 3.
Giá tiền: 50k – 200k.
Giờ mở cửa: 8am – 11pm.
Với dân ghiền trà chiều ở Sài Gòn, không ai là không biết đến Partea. Quán gồm 2 cơ sở tại quận 1 và quận 3. Cả 2 cơ sở đều được decor đúng chuẩn phong cách trà chiều châu Âu. Hẹn crush đến đây chắc chắn bạn sẽ ghi điểm thanh lịch tuyệt đối cho xem.
Không gian tại Partea khá ấm cúng và bắt mắt. Quán có rất nhiều loại ly, chén, ấm trà xinh xắn để bạn thoả thích lựa chọn. Với những cô nàng nữ tính, “bánh bèo”, Partea chính là nơi không thể phù hợp hơn để ghé đến vào cuối tuần.
@utcunggg
@apollo.aa
@apollo.aa
Quán có khá nhiều góc sống ảo sang xịn lắm nhé, lên hình chẳng khác gì đang ở trời Tây luôn nha. Đến đây uống trà rồi tranh thủ chụp cho crush vài tấm hình xinh xắn, đảm bảo đối phương không “đổ” mới lạ.
@chiamhuiy
@brrigittepatton
@tn.bun
@taste.bestie.saigon
@a.messymermaid
Ngoài menu trà đa dạng, quán còn có rất nhiều loại bánh ngọt được tạo hình hấp dẫn và siêu bắt mắt nữa đấy. Gọi một set trà – bánh rồi chụp một tấm hình sống ảo theo kiểu flatlay, đảm bảo đăng lên Instagram sẽ tha hồ đếm like mỏi tay luôn đó.
Đưa bạn thân đi khắp thế gian phiên bản “trả đũa” có 1-0-2 là đây!
Du lịch cùng bạn thân rồi cùng nhau bày “trò con bò” tất nhiên rất tuyệt. Tuy nhiên, hầu hết các chuyến đi của chúng ta với hội bạn luôn chỉ là những lời hứa hẹn “tháng tới/ năm tới/ khi nào có tiền…thì đi Hàn Quốc, Đài Loan/ Nhật Bản nhé”. Thậm chí, hứa hẹn mãi đến khi lên được cả plan rồi bạn vẫn có nguy cơ bị bỏ bom vì lũ bạn cà chớn trở mặt.
Bị bạn thân bỏ bom thì đây là cách để bắt chúng nó đi cùng
Mới đây, một cô nàng dường như đã bị hội 3 cô bạn thân của mình lật mặt vào phút chót nên phải đi du lịch một mình. Nhưng mà, cô nàng này cũng “không phải dạng vừa” nên đã có cách “trả đũa” vô cùng ấn tượng.
Du lịch một mình chán thì đưa cả 3 cô bạn đi bằng cách in ảnh mặt bạn ra và chụp ảnh check-in ở khắp mọi nơi. Vậy là, mình có thể đi máy bay chung, ăn chung, ngủ chung và ngắm cảnh chung rồi! Hình ảnh khuôn mặt 3 cô bạn trên giường khách sạn, trên bàn ăn hay lấp ló trong một cảnh đẹp nổi tiếng trông vô cùng hài hước và thú vị.
Ăn 4 mình cho vui nhé!
Check-in ở khắp nơi
Tuy nhiên, trong vài tấm ảnh, có lẽ do người chụp muốn troll 3 cô bạn nên những bức ảnh trông chỉ muốn khóc thét lên thôi!
Phía dưới những tấm ảnh này, cư dân mạng đã hào hứng tag hội bạn thân của mình vào với lời dằn mặt: “Liệu hồn mà bỏ bom tao”, “Hứa rồi thì lo mà đi nhé!”. Bên cạnh đó, rất nhiều người vì không có điều kiện du lịch cùng bạn thân nên cũng đã nghĩ đến chuyện in ra những tấm ảnh thế này để được check-in cùng nhau ở khắp nơi đấy!