Điểm đến du lịch

Những địa điểm du lịch hấp hẫn những địa điểm du lịch trong nước, địa điểm du lịch nước ngoài được chúng tôi tổng hợp và đưa tin đến Quý bạn đọc đam mê du lịch có cái nhìn tổng quan nhất về các địa danh du lịch để quyết định cho mình cho những chuyến du lịch ý nghĩa nhất

Lãng du trên đất bờ nam Thu Bồn

Bờ nam sông Thu Bồn ẩn chứa cả bề dày lịch sử. Một ngày du hành sẽ thấy nhiều điều thú vị.

Rời Nam Phước (Thị trấn huyên Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam). Bỏ lại sau lưng không gian đặc quánh tiếng ồn nơi thị trấn, để cơn gió buồn thổi qua hai trụ đá trơ trọi còn sót lại của Văn Thánh hàng huyện “trôi” qua vùng hoài niệm về cổ tháp. Cuộc hành trình về quá khứ, hiếm hoi lắm mới thấy một người đàn bà ra sông giặt áo. Những chiếc khung cửi cuối cùng được dỡ khỏi làng tằm vào một ngày cuối cùng của mùa đông. Nong kén xếp chất chồng lên gác đầy bồ hóng và ven sông chỉ còn lác đác thân dâu gầy guộc, trụi lá. Nhưng trên con đường băng qua làng lụa Mã Châu, Đông Yên ấy, vẫn còn nguyên một bến đò tơ, vài con đò đìu hiu trong nắng sớm, mưa chiều, cắm sào… chờ đợi trên dòng sông hoài niệm và gái làng lụa vẫn còn đẹp đến mê hồn.

 

Có thể gặp trên kinh thành Trà Kiệu xưa sự đa dạng và phong phú của nền điêu khắc Chăm pa để lại trên mặt đất cùng giấc mơ gặp vàng sau mỗi đêm mưa… vẫn khiến người ta kinh ngạc. Một ngày lang thang, đắm mình trong thế giới lạ lùng của đền tháp, giữa ảo ảnh của những viên gạch vỡ, nóng lạnh thất thường theo những cuộc tranh luận hay chiêm ngưỡng nụ cười thầm kín của vũ nữ Apsara giấu mình giữa những tượng sa thạch, trước sự hoang tàn, đổ nát của di tích, cảm nhận sự ngậm ngùi trước những bước đi đầy trăn trở và đớn đau của lịch sử con người? Bởi không thể tìm thấy gì dưới lớp tro bụi thời gian về cảm hứng nào đã khiến vua Chăm chọn thung lũng này dựng đền thờ phụng tất cả triều đại vương quốc.

 

Không chỉ có “thung lũng thần linh” hay những cánh đồng mơ tưởng, mảnh đất phía bờ nam sông Thu ấy cũng đã chứng kiến bao nền văn minh hình thành và lụi tàn trên các bến sông. Không ai lý giải nổi tại sao có một lát cắt khá sắc lộ diện một tầng văn hóa mỏng văn minh Sa Huỳnh đã hóa thành văn hóa Chăm pa được tìm thấy ở các hố đào khảo cổ tại Trà Kiệu mấy năm trước. Người ta có thể tìm thấy ở nghệ thuật điêu khắc đa dạng và phong phú nhất trong toàn bộ nền điêu khắc Chăm pa tại di tích Trà Kiệu về tâm hồn tinh tế, trong sáng, ấm áp và đầy mơ mộng của nghệ nhân ở kinh thành Simhapura. Sự chuyển đổi khá đột ngột này là do chiến tranh hay là sự tiếp nhận dòng văn hóa mới đến từ Ấn Độ, Nam Đảo…vẫn là mật ngữ. Các đồng tiền Ngũ Thù, Vương Mãng của nhà Tây Hán (đầu thế kỷ I trước CN) có trong các mộ chum hoặc một nhà sàn gỗ có niên đại khoảng 2.000 năm bị cháy thành than vùi sâu dưới 1 mét đất tại khu di chỉ Gò Cấm – Mậu Hòa… cùng với các mũi tên sắt, tiền đồng… đã chứng tỏ họ đã có sự bang giao kinh tế thương nghiệp và nền sản xuất hàng hóa khá phát triển.

 

Nhiều học giả cho rằng chính sự va chạm giữa hai nền văn minh nhân loại là Ấn Độ và Trung Hoa; sự va đập các yếu tố văn hóa không ai kém ai để rồi dung hợp để trở thành bản sắc độc đáo của dân xứ Quảng? Điều đó còn tìm thấy trên những con đường làng vết dấu cổ xưa một thời mở đất của những lưu dân “kiêu hùng” từ Thanh Nghệ. Một cái giếng được gắn bia ở đình làng Ngũ xã Trà Kiệu hay chùa Lầu (Ngũ Thôn hay Nam Yên) – một công trình kiến trúc độc đáo mang dáng dấp nghệ thuật Ấn – Trung do Tuệ Tĩnh thiền sư sáng lập vào năm Ất  Hợi… và những ngôi nhà cổ ở Duy Sơn không có gì để ngắm nhìn mà chỉ như một không gian dễ chịu, thư giãn, sẵn sàng mở cửa đón chân người…

 

Chỉ một ngày đã như trải qua cuộc hành trình dài hàng thiên niên kỷ. Không thể dựng lại không gian mấy trăm năm hỗn cư của những nền văn minh khổng lồ của nhân loại đã lụi tàn trên mảnh đất này. Khách du hành chỉ có thể chọn cho mình một ngày lang thang phía bờ nam sông Thu để thấy chỉ một ngày như đã trải qua cuộc hành trình dài hàng thiên niên kỷ, một ngày như thấy cả ngàn năm xưa?

 

 

Nguồn: Vietnamtourism.gov.vn

Những bãi biển đẹp ở Phú Yên

Phú Yên, như tên gọi, nằm hiền hòa, yên bình giữa khúc ruột miền Trung, phía Bắc giáp Bình Định, phía Nam là Khánh Hòa, ngó sang hướng Tây là Đăk Lăk và Gia Lai, phía Đông nhìn ra biển Đông. Phú Yên cuốn hút với vẻ đẹp hoang sơ của những bãi biển tĩnh lặng như chưa có dấu chân người qua, mê hoặc đến lạ thường.

 

Phú Yên là xứ biển, nên đến đây bạn sẽ được ngắm vẻ nguyên sơ quyến rũ của những bãi biển tuyệt đẹp, hít thở không khí trong lành của những làn gió biển. Ngoài thắng cảnh Gành Đá Đĩa, Phú Yên còn nổi tiếng với rất nhiều bãi biển đẹp, như khu vực vịnh Vũng Rô, bãi Bầu, bãi Long Thủy, bãi Tuy Hòa…

 

Bãi biển Tuy Hòa

 

Nằm êm đềm ngay sát thành phố, bãi biển Tuy Hòa dài và rộng với những đồi dương dập dìu theo tiếng sóng biển mơn man vỗ bờ ngày đêm. Biển Tuy Hòa khi bình minh, hoàng hôn đều có những nét đẹp riêng, yên bình hoặc sôi động theo những cách khác nhau.

 

Khi mặt trời còn le lói những vạt nắng đầu ngày, người dân từ trong thành phố, đa phần là những người trung tuổi lục tục kéo nhau ra biển. Những bà, những cô còn vương vấn cái ngái ngủ của một đêm ngon giấc rảo nhanh bước chân khi cánh mày râu đã chạy được một vòng dọc hàng dương trước khi xuống biển. Buổi trưa, gió lộng từ biển vi vu hàng dương, trên những chiếc võng là chiếu nghỉ lý tưởng cho bất kì ai muốn tìm cảm giác bình yên hay tạm chợp mắt.

 

Đông đúc nhất là khi lam chiều, gần như cả thành phố từ đàn ông đến phụ nữ, từ lão niên cho đến những em bé chập chững biết đi đều xuống biển. Tất cả họ như muốn trút đi mọi mệt mỏi sau một ngày ngồi trong văn phòng, làm đồng, chạy chợ, bán buôn, bếp núc, đi biển… Dù mỗi người ở họ khác nhau về độ tuổi, công việc nhưng đều mang vẻ hiền hòa, chân chất của biển cả.

 

Bãi Long Thủy

 

Long Thủy, nằm cách Tuy Hòa khoảng 10km về phía Bắc, nổi tiếng là bãi biển đẹp ở Phú Yên. Cát nơi đây trắng phau, nước xanh ngăn ngắt một màu trời. Long Thủy còn độc đáo bởi hàng dừa rợp bóng chạy dọc biển. Nằm trên bờ cát thoai thoải, ngắm nhìn chiếc xe bò thong dong đi trên bờ biển, những đứa trẻ nô đùa tựa hồ cho ta cảm giác về với tuổi thơ.

 

Bãi Bầu

 

Cách thành phố Tuy Hòa khoảng 25km, dừng chân tại cầu An Hải phóng tầm mắt ra xa là bãi Bầu với bãi cát trắng chạy dài tít tắp nối với biển xanh đến tận đường chân trời. Men theo con đường trải nhựa, hai bên là hàng dương rì rào, biển dần hiện ra, hoang sơ đến tĩnh lặng.

 

Cái nắng của những ngày cuối hè đầu thu rực rỡ phủ lên mặt biển một lớp sóng như được dát vàng, sóng sánh hòa chung màu xanh tựa như ngọc bích của biển. Những chiếc thuyền nhỏ của ngư dân dập dềnh trên sóng nước, xa xa là hình ảnh người vạn chài, làn da cháy nắng nhanh tay sải chiếc thuyền thúng vào bờ sau một ngày ra khơi đầy ắp cá.

 

Vịnh Vũng Rô

 

Một địa điểm nhất định phải ghé thăm khi đến Phú Yên chính là vịnh Vũng Rô nằm dưới chân đèo Cả. Ngoài khung cảnh đẹp như tranh vẽ, đây cũng là di tích lịch sử nổi tiếng với huyền thoại về những con tàu không số chở vũ khí, thuốc men chi viện cho miền Nam trong chiến tranh.

Vũng Rô có nhiều bãi tắm hoang sơ tuyệt đẹp. Những bãi biển ở đây độ dốc thoai thoải, cát trắng mịn, biển trong xanh, lặng sóng, khung cảnh rất yên bình.

 

Bãi Môn

 

Đến Phú Yên mà không ghé Mũi Điện (mũi Đại Lãnh), nơi có bãi Môn nổi tiếng, chưa thể gọi là biết về xứ Nẫu. Bãi Môn như món quà đặc biệt tạo hóa dành cho điểm cực Đông của Tổ quốc, nép mình như eo biển mà hai bên là núi đá sừng sững lại có dòng suối nước ngọt hiền hòa chảy từ trên núi xuống. Cũng vì vậy, nước ở đây quanh năm sóng vỗ êm đềm, dù cách bờ đến 15-20m vẫn nhìn rõ cát dưới chân.

 

Nhìn từ con đường quanh co trên núi hay từ Mũi Điện xuống, bãi Môn tựa hồ như những dải lụa nối màu không dứt. Đó là nước biển xanh biến sắc, bãi cát trắng phau và lơ thơ những cồn nhỏ với các loài cây dại, vạt cây xanh tốt với dòng suối nước ngọt róc rách chảy.

 

Nếu đến xứ Nẫu, để đi hết các bãi biển có lẽ phải mất cả tháng trời. Còn đó bãi Bàng, sát ngay Gành Đá Đĩa, hiền hòa, sóng mơn man vỗ bờ với những hàng dừa nghiêng soi. Những bãi Gốc, bãi Nồm, bãi Ôm, bãi Tràm, bãi Từ Nham… trải dài khắp các huyện của Phú Yên đều níu chân khách du lịch.

 

Nguồn: Vietnamtourism.gov.vn

Thêm một điểm du lịch sinh thái mới ở Lăng Cô

Lăng Cô không chỉ có biển đẹp mà còn thêm thác Mơ thật tuyệt. Từ trung tâm thị trấn Lăng Cô, mất khoảng 15 phút trên xe máy theo đường phía Tây đầm Lập An sẽ đến khu vực Hói Mít.

Từ đó ngược lên con đường mới khoảng 500 mét sẽ đến thác Mơ. Trên đường đi, du khách sẽ có cảm giác thích thú với làng quê bình dị với núi, đồi nguyên sơ tĩnh lặng.

 

 

Vừa đến nơi, chúng ta sẽ thấy một thác nước lớn từ rừng già Trường Sơn tuôn chảy liên tục, bọt tung trắng xóa. Dòng thác chảy thẳng đứng luồn qua những tảng đá lớn nhỏ chen chúc dưới một cánh rừng nguyên sinh khá dày thảm thực vật và bắt đầu tạo nên các vũng tắm đẹp mê hồn. Có khoảng 20 vũng tắm lớn, nhỏ do thác nước kéo dài tạo nên. Mỗi vũng có nét đẹp riêng, ấn tượng, với diện tích chừng 100m2/vũng. Hai bên suối là những tán rừng nguyên sinh chưa bị bàn tay con người can thiệp. Khi ánh ban mai đầu ngày, hay khi về chiều, thác Mơ quanh co hiện ẩn như một tấm gương khổng lồ in bóng giữa bầu trời xanh mây trắng…

Du khách có thể lên ngồi trên các phiến đá cội ghi lại những khoảnh khắc đẹp cùng thiên nhiên, hoặc nghỉ ngơi tại những lán trại lợp tranh tre nứa, thưởng thức nhiều món ngon dân dã. Đặc sản ở thác Mơ là gà nuôi vườn nướng, xôi vò và các món rau trộn như xà lách, vả, cải, bắp chuối được trồng ven các chân núi và giữa các thung lũng xanh của làng quê bên chân núi bắc Hải Vân. Ngoài ra còn có các món hải sản tươi ngon từ biển, đầm Lăng Cô chế biến tại chỗ… Du khách có thể men theo các vách đá bắt cua, cá suối và chơi máy bay lượn trên không…

Chị Trần Thị Vui, một du khách đến từ TP Đà Nẵng cho hay: “Lâu nay chúng tôi chỉ biết Lăng Cô có biển đẹp. Bây giờ biết Lăng Cô lại có thêm thác Mơ nối từ dãy Trường Sơn hùng vĩ đẹp tuyệt”.

Ông Nguyễn Nguyện, Trưởng KV Hói Mít, Trưởng BQL khu du lịch Thác Mơ Lăng Cô cho biết: “Thác Mơ Lăng Cô là vẻ đẹp được thiên nhiên ban tặng từ lâu, nhưng vì đường sá cách trở nên đến đầu tháng 4 năm 2014 mới đi vào hoạt động. Tuy vậy, bình quân mỗi ngày có 100-200 lượt khách. Dịp cuối tuần, ngày lễ có 400-500 lượt khách. Những lúc cao điểm, khách đến phủ kín gần 40 lán trại.

Với Thác Mơ, Lăng Cô đang có thêm một địa chỉ du lịch sinh thái lý tưởng thu hút du khách gần xa trong mùa hè. Có một điều không riêng cá nhân tôi mong ước, nếu địa chỉ này có thêm một con đường vào thuận lợi, khoảng 500 mét nối KV dân Hói Mít lên thác được mở rộng và thảm nhựa thì thật lý tưởng.

 

 

Nguồn: Vietnamtourism.gov.vn

Vườn chim Tư Na mùa nước nổi

Là một trong số ít khu vườn ở miền Tây Nam bộ có nhiều loài chim cư trú, vườn chim Tư Na từ lúc nào đã trở thành điểm tham quan hấp dẫn đối với nhiều du khách.

Về miền Tây, một lần ghé thăm vườn chim Tư Na gần trung tâm thị trấn Năm Căn (Cà Mau), du khách sẽ được thỏa sức ngắm nhìn chim muông trong khu vực sinh thái giữa mênh mông sông nước.

 

 

“Vương quốc chim muông thu nhỏ” này ước tính có khoảng 100.000 con, hầu hết đang nằm trong Sách đỏ của Việt Nam và thế giới như: giang sen, chàng bè, quắm… Khuất trong những hàng đước rậm rạp, thi thoảng có một vệt sáng nhỏ ló vào, du khách có thể bắt gặp những tổ chim non trên đọt cây. Xa xa là hình ảnh từng đàn chim đang ngụp lặn trong vuông nước bắt cá, tôm tạo nên khung cảnh rất sinh động. Cứ thế, càng tiến sâu vào vườn chim, du khách càng được thưởng thức trọn vẹn âm điệu hòa thanh của vạn loài chim lạ khiến cho tâm trạng cũng bất giác trở nên vui tươi, thoải mái hơn.

 

Với những du khách ưa khám phá, chuyến xuôi về miền đất Mũi còn là cơ hội để chinh phục điểm cực Nam của Tổ quốc. Còn gì tuyệt vời hơn khi được ghi dấu ấn cá nhân tại một trong bốn cột mốc quan trọng đánh dấu lãnh thổ quốc gia – nơi mà hàng triệu người Việt mong muốn được đặt chân đến trong đời.

 

Được đánh giá là hành trình đẹp, giá tốt trong mùa thu, tour miền Tây đất lành chim đậu luôn chào đón các lữ khách miền xa đến thăm và làm quen với cuộc sống dung dị ở nơi đây.

 

Hãy tạm rời khỏi chốn thành thị để xuôi theo chiếc xuồng máy đuôi tôm rong ruổi, khám phá mọi ngóc ngách chốn miền quê sông nước. Hứng khởi ra đồng bắt cá, vào vườn hái rau, nhấm nháp vài ly rượu đế đậm tình quê và thích thú với lối xưng hô “chế ơi” miệt Cà Mau là những điểm cộng thân thương cho chuyến đi này…

 

Nguồn: Vietnamtourism.gov.vn

Qua đèo Phước Tượng, ngát hương dầu tràm

Đi dọc Việt Nam, nếu ai đã từng qua cung đường nối giữa Thành phố Đà Nẵng và Thừa Thiên – Huế, chắc sẽ lại nhớ câu thơ “một đèo, một đèo, lại một đèo”. Sở dĩ câu thơ của Hồ Xuân Hương xưa cứ “găm” vào đầu là bởi suốt chiều dài của Quốc lộ 1A nối hai đầu Nam – Bắc thì đây là tuyến đường có nhiều đèo nhất.

Ba con đèo ấy, nếu không kể đến đèo Hải Vân với danh hiệu “Đệ nhất hùng quan” và đèo Phú Gia thấp đến mức không hẳn gọi là đèo thì còn một đèo nữa từng nổi tiếng là “điểm đen nguy hiểm” của những lái xe của đường dài, cũng là khúc đèo đầy lãng mạn với hương dầu tràm vương theo tay lái và phong cảnh nên thơ nếu vượt đèo theo hướng từ Nam ra Bắc. Đó là đèo Phước Tượng.
 


Đèo Phước Tượng và đèo Phú Gia, trên Quốc lộ 1A, đoạn tiếp giáp giữa hai xã Lộc Trì (phía bắc của đèo) và Lộc Thủy (phía nam của đèo) thuộc huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên-Huế. Nếu ai muốn cảm nhận vẻ đẹp lãng mạn, bình dị của đèo Phước Tượng thì sẽ phải đi theo hướng Nam – Bắc. Bởi khi qua khỏi đỉnh đèo, hướng về phía Bắc có thể ngắm nhìn toàn cảnh đầm Cầu Hai phía bên phải và núi Bạch Mã ở bên trái. Phía nam, chặng đường chừng 10 cây số nối với đèo Phú Gia ngây ngất hương thơm dầu tràm, đây là nơi sản xuất dầu tràm nổi tiếng ở Thừa Thiên – Huế.

Đèo Phước Tượng không hung hiểm như những con đèo Tây Bắc, cũng không hùng vĩ như Hải Vân, không dài như Pha Đin, như Ô Quy Hồ… Phước Tượng thấp hơn, nhỏ hơn với chặng đường ngắn nhưng hẹp với độ dốc nghiêng khá lớn. Đổ đèo hướng Bắc, trong một không gian xanh thẳm rừng Bạch Mã và một bên đối diện nước trời đầm Cầu Hai. Những tay lái rất dễ thả trôi tâm trí theo cảm xúc mà quên mất con đường phía trước vẫn đang vòng vèo, nguy hiểm. Đứng trên đèo Phước Tượng mà phóng mắt về phía đầm nước biếc xanh. Những chiếc thuyền cong như những chiếc lá khô màu xám bồng bềnh trên mặt nước lóng lánh soi bóng mây trời. Con đường dưới chân đèo như nét kẻ dọc chia hai nửa không gian, bên núi bên đầm. Những xóm chài nhỏ bên đầm bình dị tô điểm cho bức tranh thiên nhiên và con người thêm phần sinh động, đáng yêu.

Tới đây, khi đường hầm xuyên đèo Phước Tượng, đèo Phú Gia hoàn thành, chắc sẽ chỉ còn những người yêu thiên nhiên, đam mê khám phá những cung đường xê dịch, những ai có hứng thú với việc ôm cua, bẻ lái, đổ đèo mới đi qua tuyến đèo này. Chắc chắn rằng đèo Phước Tượng khi ấy sẽ là điểm đến của những tay “xê dịch” miền Trung, bởi trên đèo, những hiểm nguy của cung đường từng được mệnh danh là “điểm đen” tai nạn giao thông sẽ không còn nữa. Chỉ còn lại những bước chân khám phá, những đôi mắt tò mò soi vào bao la phong cảnh thiên nhiên, đất trời đẹp như một bức tranh. 

 

 

Nguồn: Vietnamtourism.gov.vn

Đến Kon Tum khám phá Làng Ba Na bên dòng sông chảy ngược

Đó là ngôi làng hiền hòa và thân thiện thuộc xã Đăk Rơwa, thành phố Kon Tum. Được gọi là làng Ba Na vì nơi đây có đông đồng bào Ba Na sinh sống.

 

Làng nằm bên dòng sông Đăk Bla huyền thoại chảy ngược từ Đông sang Tây, trong khi những con sông khác của nước ta chảy từ Tây sang Đông trước khi đổ ra biển…

 

Từ thành phố Kon Tum, có nhiều đường đến làng Ba Na. Nhưng phần lớn du khách chọn con đường ngang qua cầu treo Kon Klo. Đây được xem là cây cầu treo lớn nhất Tây Nguyên, nối liền khu vực trung tâm thành phố với bản làng được dựng trên triền núi. Từ đây, đi thêm khoảng 6 cây số là đến làng Ba Na. Đường sá được trải nhựa, tuy một số đoạn bị hư hỏng, nhưng xe 30 – 40 chỗ vào được tận nơi. Tuyệt vời nhất là đi xe máy hoặc xe đạp để hít thở khí trời và ngắm nhìn cung đường xanh tuyệt đẹp uốn lượn bên dòng Đăk Bla.

 

Dịch vụ du lịch ở làng Ba Na đã được khai thác từ lâu và nhiều người biết tới. Mỗi ngày, có nhiều đoàn khách đến thăm làng, phần lớn là du khách quốc tế. Thế nhưng hoàn toàn không có tình trạng chèo kéo ở các quầy hàng lưu niệm, quán ăn; hay tình trạng hàng rong, ăn xin quấy rối khách. Bọn trẻ trong làng gặp khách lạ cất tiếng chào “hello” rồi chạy rong chơi cùng đám bạn. Người lớn cũng chào bằng tiếng Anh hoặc gật đầu chào kèm theo nụ cười thân thiện rồi tiếp tục công việc của mình. Đó là ấn tượng khác biệt và tuyệt vời ở làng du lịch cộng đồng này.

 

Bởi sự thân thiện đó, du khách cảm thấy rất an toàn khi thong dong dạo bước trên những con đường nhỏ quanh co trong làng. Khi cần tìm hiểu về cuộc sống, tập tục hay văn hóa làng, du khách có thể bất chợt hỏi người dân và đều được giải đáp tận tình. Điểm đến không thể bỏ qua khi đến làng Ba Na là ngôi nhà rông với mái nhà hình lưỡi rìu cao vút ngay giữa làng. Qua những bậc thang gỗ dẫn lên sàn nhà, du khách được tiếp đón niềm nở. Cồng chiêng được chơi tại đây bên những bình rượu cần nhâm nhi với thịt gà hoặc thịt heo nướng. Người Ba Na thân thiện. Họ gọi du khách là người anh em và mời nhau rượu, thịt rồi bắt đầu câu chuyện về cuộc sống như thể tri kỷ lâu ngày vừa gặp lại nhau.

 

Thưởng thức nghệ thuật cồng chiêng và điệu múa xoan truyền thống xong, du khách có thể tản bộ quanh làng. Ai cũng ấn tượng với những ngôi nhà sàn mộc mạc. Nhà sàn người Ba Na trông chắc chắn và vững chãi. Khung và cột đều làm từ gỗ lấy từ trên rừng từ hàng chục năm trước. Giờ, người Ba Na không đốn gỗ rừng nữa. Trong làng, vẫn còn nhiều ngôi nhà vách đất. Nhà xưa đắp từ đất sét hòa lẫn với rơm như ở miền xuôi. Số khác được xây gạch chắc chắn hơn nhưng vẫn giữ nguyên nếp nhà sàn truyền thống. Nếu đi vào buổi sớm, khi nắng vừa hắt vào hiên nhà, du khách sẽ thấy những cụ già với nếp thời gian hằn trên mặt ngồi trước hiên. Mái tóc bạc trắng liêu xiêu trong gió. Họ khoác lên người chiếc khăn choàng dệt từ thổ cẩm. Những người mê chụp ảnh chắc sẽ mất hàng giờ trước những khung cảnh thanh bình như thế. Lớn tuổi, họ không lên rẫy, xuống suối nữa nên có thể ngồi hàng giờ để trò chuyện với khách phương xa hoặc ngồi làm mẫu cho du khách chụp ảnh mà không lấy một đồng thù lao.

 

Mùa này, nước sông Đăk Bla chưa lên cao. Du khách có thể tản bộ dọc bờ sông hay đi thuyền độc mộc cùng người bản địa để khám phá vẻ đẹp của dòng sông chảy ngược. Trông có vẻ hiền hòa, thơ mộng nhưng khi lũ về, sông Đăk Bla trở nên hung hãn, như muốn cuốn phăng mọi thứ trên đường di chuyển. Người Ba Na đã quen với nết sông, với thiên nhiên đất này.

 

Chia tay làng Ba Na, du khách trở về chiếc cầu treo lớn nhất Tây Nguyên để qua sông Đăk Bla trở về thành phố, bắt đầu chuyến khám phá những công trình, kiến trúc cổ kính tôn giáo. Những điểm độc đáo không thể bỏ qua là nhà thờ gỗ, tòa giám mục Kon Tum. Kiến trúc tôn giáo xuất phát từ phương Tây nhưng về đến đây lại đậm chất Tây Nguyên bởi được làm từ gỗ, cột kèo tới hoa văn, sàn nhà đều mang nét văn hóa Tây Nguyên. Dấu ấn Ba Na trong kiến trúc làm du khách đôi lúc nhầm tưởng đó là những công trình tôn giáo Ba Na nếu không có thánh giá đặt trên vị trí cao nhất của tháp chuông. Nếu đến vào giờ lễ, du khách không khỏi bất ngờ khi giáo dân hát thánh ca, đọc kinh bằng tiếng Ba Na. Cách Kon Tum khoảng 80 cây số là ngã ba Đông Dương, nơi tiếp giáp giữa ba nước Việt Nam-Lào-Campuchia, cũng là một điểm thu hút du khách.

 

Nguồn: Vietnamtourism.gov.vn

Có một vườn chim giữa lòng Tràng An

Ninh Bình vốn là địa danh được biết đến với rất nhiều khu du lịch sinh thái hấp dẫn, nhưng đến với Thung Nham, địa danh nằm trong vùng lõi của quần thể danh thắng Tràng An, du khách sẽ được trải nghiệm cảm giác hoàn toàn mới mẻ với hành trình đầy lôi cuốn giữa một khu vườn bạt ngàn chim.

Từ thành phố Ninh Bình, theo quốc lộ 1A khoảng 12 km về phía nam, Thung Nham nằm giữa trung tâm quần thể danh thắng Tràng An vừa được UNESCO công nhận là Di sản văn hóa và thiên nhiên thế giới đầu tiên của Việt Nam. Sự sống động của một khung cảnh nên thơ giữa tự nhiên đã và đang mời gọi, níu chân những du khách trong nước và ngoài nước.

 

 

Sau trận mưa đêm xối xả, buổi sáng ở Thung Nham mờ ảo trong màn sương sớm như một bức tranh thủy mặc. Mái chèo khoát đẩy đều đặn êm đềm, đưa con đò lững lờ trôi trong sự tĩnh lặng của núi rừng và đầm nước. Vậy mà chớm trưa, nắng đã kịp len lỏi tới thung lũng làm đổi mầu cảnh vật, phủ kín sự ấm áp thay cho những se lạnh buổi sớm.

 

Con người, cảnh vật bỗng hòa mình trong những chuyển động của thư thái, của những cảm xúc háo hức đến lạ lùng.

 

Tuy nhiên, một món quà khác, tuyệt vời hơn rất nhiều mà Thung Nham dành tặng cho du khách lại chính là vườn chim bạt ngàn. Với hệ sinh thái rừng ngập nước tự nhiên trên diện tích khoảng 334 ha, trong đó có 19 ha rừng nguyên sinh, vườn chim Thung Nham là nơi cư trú tuyệt vời của khoảng gần năm mươi loài chim. Trong đó, có những loài chim được ghi vào sách Đỏ như: Giang Sen, Cốc Đế nhỏ… Và khi mặt trời vừa ló rạng, lũ chim bay đi kiếm mồi ở xa, tối đến tìm về tổ ấm đem lại một khung cảnh đẹp đến nao lòng.

 

Bởi đó cũng là lúc, những loài chim ăn đêm bắt đầu cuộc hành trình sinh tồn làm khuấy động cả một góc trời, của “kẻ đến, người đi”.

 

Chính nhờ cảnh quan tuyệt vời này, Thung Nham ngày nay đang cố gắng vươn mình trở thành một trung tâm thu hút du lịch không chỉ của riêng Tràng An mà còn của cả tỉnh Ninh Bình. Ngoài vườn chim, Thung Nham đang sở hữu rất nhiều những điểm tham quan hấp dẫn khác như: Cây đa di chuyển, Cây ruối nghìn năm, Khu miệt vườn, Thung lũng tình yêu, Động vái Giời, Hang Bụt, Động Tiên Cá, Động Thủy Cung, Động Ba Cô hay Rừng nguyên sinh trên núi đá vôi. Sau hành trình khám phá đó, du khách sẽ được nghỉ ngơi trong những ngôi nhà sàn ngay dưới chân núi với tiện nghi sinh hoạt hiện đại mà không thiếu đi sự dân dã với bữa ăn mang đậm hương vị đồng quê như lợn cắp nách, gà đồi, cá hồ tự nhiên, măng vầu, rau rừng.

 

Hãy đến với Thung Nham để nhâm nhi ly rượu nếp Kim Sơn, cất cao tiếng hát, kết nối bạn bè và thả hồn vào không gian tĩnh mịch, đầy bình yên nơi đây.

 

Nguồn: Vietnamtourism.gov.vn

Đặc sản hạt bàng Côn Đảo – món ngon không thể bỏ qua

Nếu đến Côn Đảo, bạn sẽ dễ dàng nhận thấy bàng là một loại cây mọc nhiều bên mỗi con đường, trước cửa nhà dân và len lỏi trong các khu dân cư. Có lẽ không ở đâu bàng lại được trồng nhiều như ở Côn Đảo.
 

Nhiều dãy phố, con đường với hàng bàng cổ thụ, thân sần sùi càng tô đậm hơn nét cổ kính, trầm mặc cho địa danh Côn Đảo linh thiêng của Tổ quốc.

 


Điều đáng nói là từ quả bàng, người dân Côn Đảo đã có thêm thu nhập và cải thiện đời sống khi hạt bàng trở thành một món quà đặc sản cho du khách khi đến với Côn Đảo trong những năm gần đây.

Chị Nguyễn Thùy Hương, Nhà khu 8, huyện Côn Đảo cho biết gia đình chị đã gắn bó với nghề làm đặc sản hạt bàng từ 9 năm nay. Tuy không đi thu hoạch trực tiếp, nhưng chị tổ chức thu mua hạt của những hộ dân trên địa bàn.

Mùa bàng rộ, gia đình chị thường mua mỗi lần hàng trăm kg hạt bàng. Sau đó chị rang lên, rồi đóng gói bán cho khách du lịch hoặc bỏ mối cho các điểm bán lẻ.

Hạt bàng Côn Đảo được chế biến hoàn toàn thủ công, được rang theo hai vị mặn và ngọt. Bàng rang ngọt khó hơn rang muối vì nếu không biết canh lượng đường, canh lửa thì đường sẽ không khô và không bám đều lên khắp hạt bàng.

Ở những xưởng sản xuất quy mô như nhà chị Hương, mỗi mẻ sẽ rang khoảng 10kg trong thời gian 1 giờ đồng hồ. Khi rang phải để lửa nhỏ và phải đảo thật đều tay để bàng không bị cháy.

Một kg hạt bàng rang tùy thời điểm có giá từ 200.000-400.000 đồng, hạt bàng mặn bán bằng giá với hạt bàng ngọt.

Đến Côn Đảo lần thứ ba, lần nào chị Nguyễn Thị Xanh (thành phố Cần Thơ) cũng ghé cửa hàng nhà chị Hương để mua cả chục kg hạt bàng về làm quà cho người thân.

Chị Xanh cho biết: “Tôi đã đi du lịch rất nhiều nhưng hạt bàng này chỉ Côn Đảo mới có, trong đất liền cũng có hạt bàng nhưng không ngon và không có vị bùi bùi rất đặc trưng như Côn Đảo. Cứ mỗi lần đi Côn Đảo là bạn bè lại nhờ mua hạt bàng, nên hôm nay tôi đã mua 6kg rồi, giờ lại ra mua thêm.”

Còn ông Helleputte Jean Marie, du khách đến từ Bỉ cho biết: “Lần nào ra Côn Đảo, tôi cũng mua hạt bàng, hạt bàng Côn Đảo rất ngon. Tôi có cảm giác nó giống với một số hạt ở đất nước tôi như là hạt óc chó nhưng ít béo hơn. Hạt bàng cũng dễ ăn hơn đậu phụng.”

Ngoài những người rang và chế biến hạt bàng, ở Côn Đảo, nhiều hộ dân đều tranh thủ thời gian rảnh rỗi đi nhặt hạt bàng về phơi khô và tách vỏ lấy nhân đem bán để có thêm thu nhập.

Chị Châu Thị Tuyết và chị Nguyễn Ngọc Lệ, ở khu 9, Côn Đảo, mỗi ngày cũng kiếm được gần 100.000 đồng từ nhặt hạt bàng.

Chị Lệ cho biết, muốn nhặt được những hạt bàng cho chất lượng tốt, phải đi từ 2-3 giờ sáng, vì khi đó, sau một đêm dơi ăn, những quả bàng chín sẽ rụng xuống, chưa bị những người lao công quét dọn.

Quả bàng sau khi được nhặt về được đem phơi nắng cho khô rồi chặt lấy nhân. Lấy hạt bàng tuy không khó nhưng phải kiên nhẫn. Người quen tay ngồi cả ngày cũng chỉ chặt được khoảng một kg nhân bàng và phải chặt thật khéo để không bị vỡ hạt.

Thực tế những năm qua, hạt bàng đã tạo thêm thu nhập cho nhiều gia đình người dân ở Côn Đảo. Tuy nhiên, bàng chỉ đơm hoa kết trái theo mùa, từ khoảng tháng Ba đến tháng Chín hàng năm và các công đoạn chế biến hạt bàng đều làm thủ công nên bà con chỉ tranh thủ thời gian rảnh rỗi để có thêm thu nhập và tạo ra sản phẩm du lịch đặc trưng, ý nghĩa cho hòn đảo đầy ắp lịch sử này./.

 

Nguồn: Vietnamtourism.gov.vn

Vịnh Hạ Long – Thiên đường trên mặt đất

Julia (quốc tịch Mỹ, hiện đang sống tại Amsterdam, Hà Lan) là người rất thích đi du lịch. Cô chia sẻ rằng, cô đã rất vui khi trong một chuyến đi đến Việt Nam, cô đã gặp Scott, một người cũng có sở thích. Hai người yêu nhau, sau đó kết hôn. Kể từ đó, họ tiếp tục cùng nhau đi du lịch…

Hiện nay hai người đang quản lý trang web homelessandconfused.com chuyên chia sẻ kinh nghiệm du lịch khắp thế giới. Đặc biệt trang web dành khá nhiều bài viết về Việt Nam. Bài viết này là một trong số đó…

 

 

Sau sáu ngày mưa ở Hội An và Huế, thật chẳng khác gì đến thiên đường khi mà sau một giấc ngủ qua đêm trên tàu để tới Hà Nội, mở mắt ra chúng tôi đã thấy ánh mặt trời chiếu rọi. Chúng tôi xuống xe lửa với một cái ba lô nặng trên lưng và bắt một chuyến xe khách kéo dài 4 tiếng để tới Hạ Long – nơi chúng tôi sẽ nghỉ lại vài ngày. Khi xuống bến cảng chuẩn bị đi thăm Vịnh, chúng tôi đã mang theo một số hộp bia (loại giá rẻ) để có thể cùng nhau uống vào buổi chiều, bởi nghe nói giá cả trên tàu thăm Vịnh thường được nâng lên rất cao do lượng khách đến đây du lịch ngày càng nhiều. Sau khi chuẩn bị đầy đủ mọi thứ, chúng tôi lên thuyền bắt đầu hành trình của mình vào Vịnh Hạ Long.

 

Chiếc thuyền thực sự rất tuyệt! Chúng tôi được phục vụ một bữa trưa với hải sản tươi sống: Tôm biển chiên dầu tỏi, nem rán, cá sốt cà chua, cơm trắng, khoai tây chiên, mực chiên và cả trái cây tươi nữa… Dù biết sẽ không thông minh cho lắm nếu tôi ăn hết những thứ đó ngay trước khi đi thuyền kayak, thăm dò các hang động hay tắm nắng, nhưng liệu có ai có thể cưỡng lại được sức hấp dẫn của những món ăn đó chứ? Sau bữa ăn, chúng tôi không có nhiều thời gian ở lại dưới khoang tàu, tuy nhiên, như thế cũng tốt bởi kể từ khi ở TP Hồ Chí Minh đến giờ chúng tôi chưa một lần được thấy ánh mặt trời thực sự.

 

Trước khi bắt đầu chuyến đi, mọi người đã nói với tôi rằng, tôi sẽ không thể cảm nhận được hết vẻ đẹp nơi đây nếu tôi chưa được tận mắt thấy. Và quả thực đúng như vậy! Các núi đá vôi nhô lên khỏi biển tạo nên khung cảnh hoàn hảo cho một cuộc thám hiểm. Mặc dù có rất nhiều thuyền trên biển mỗi ngày, nhưng tôi lại không hề thấy sự yên tĩnh nơi đây bị khách du lịch phá hỏng. Điều này đặc biệt đúng khi chúng tôi dừng lại tại một khu chợ nổi và quyết định đi thuyền kayak. Tôi và người bạn chèo thuyền của mình cùng đi vào một bãi cạn được bao quanh bởi những núi đá vôi. Sự yên tĩnh bao trùm lấy chúng tôi. Vào một khoảnh khắc nào đó, tôi đã thực sự chết lặng trước không gian ấy…

 

Tôi nghĩ rằng những bức ảnh sẽ nói được nhiều hơn, tuy nhiên vẫn không thể lột tả hết được vẻ đẹp nơi đây (một phần vì chiếc máy ảnh tội nghiệp của tôi đã bị trục trặc bởi vài trận mưa trước đó). Thật may cho chúng tôi là thời tiết rất đẹp, trời đầy nắng trong suốt mấy ngày chúng tôi ở đó.

 

Nếu bạn chỉ có thể đến thăm Việt Nam một ngày thì hãy dành một ngày đó cho Vịnh Hạ Long, vì đây thực sự như là viên ngọc quý trong chiếc “Vương miện đất nước”…

 

Nguồn: Vietnamtourism.gov.vn

Làng cổ Thổ Hà – Dấu ấn văn hóa nghìn năm Bắc Bộ

Trải dài dòng sông Cầu thơ mộng, Thổ Hà (xã Vân Hà, huyện Việt Yên) là một trong những ngôi làng hiếm hoi còn giữ được vẻ đẹp văn hóa cổ của vùng Kinh Bắc, nơi mà đâu đó vẫn còn phảng phất phong vị hữu tình của nét xưa cây đa, bến nước, sân đình và những nếp nhà cổ san sát nằm sâu trong ngõ hẻm…

Thổ Hà từng được coi một trong ba trung tâm gốm sứ cổ xưa nhất của người Việt. Gốm Thổ Hà mang những nét đặc sắc riêng hiếm có: độ sành cao, không thấm nước, tiếng kêu như chuông, màu men nâu đỏ mịn màng, ấm áp và gần gũi. Gốm có độ bền vĩnh cửu dù được chôn trong đất, ngâm trong nước. Làng chỉ làm đồ gốm gia dụng, những chum vại, tiểu sành, chĩnh chõ nổi tiếng một thời.

Làng cổ Thổ Hà –  Dấu ấn văn hóa nghìn năm Bắc Bộ

Ngày nay, dấu tích của nghề gốm vang bóng một thời vẫn còn hiển hiện trong những bức tường ngõ cổ và bức tường nhà xây toàn bằng những mảnh gốm vỡ hay tiểu sành phế phẩm, không dùng chút vôi vữa nào, chỉ dùng bùn của sông Cầu để kết dính. Vẫn là con đường xưa, còn đó những nếp nhà rêu phong, mái đình cong trầm mặc vắt ngang qua chiều dài lịch sử văn hóa Việt; ngôi chùa cổ kính hàng trăm năm tuổi là một trong những di tích cấp quốc gia được công nhận sớm nhất, năm 1960. Đến đây du khách chắc hẳn sẽ phải ngạc nhiên về những sáng tạo của người xưa khi đưa những chất liệu sành vào trong kiến trúc làng.

Theo nhịp sống hiện đại, tường gạch vôi được xây lên thay thế cho những bức tường cũ, chuyện xây nhà bằng tiểu sành chỉ còn trong ký ức, như minh chứng cho thời quá vãng vàng son của nghề gốm Thổ Hà

Thổ Hà, không chỉ có nghề gốm cổ truyền, mà còn sở hữu một quần thể di sản kiến trúc của làng cổ, trong đó có ba di tích lịch sử văn hóa được nhà nước công nhận là Đình, Chùa và Văn Chỉ, với gần hai chục tấm bia đá ghi bằng chữ nho ở cả hai mặt. Thổ Hà còn nổi tiếng với những kiến trúc cổ từ nhà cửa đến cổng làng, khu giếng cổ đều được làm bằng gạch nung và sành đắp nổi không tráng men.

Cổng làng Thổ Hà có kiến trúc đẹp, bề thế và cổ kính, được làm từ đôi bàn tay của những nghệ nhân dân gian của làng, thể hiện sự thịnh vượng của nghề gốm xưa kia. Đây là một trong những cổng đẹp nhất ở vùng hạ và trung lưu sông Cầu.

Cổng làng Thổ Hà là một trong những cổng đẹp nhất ở vùng hạ và trung lưu sông Cầu

Cổng nằm ở ngay đầu làng phía trước đình, bên tả là hồ nước rộng, bên hữu có cây đa hàng trăm năm tuổi, đây là những nét rất đặc trưng mang đậm dấu ấn văn hóa của cư dân đồng bằng Bắc Bộ với hình ảnh cổng làng, cây đa, bến nước, sân đình cùng những vòm cổng, những khu miếu thờ, từ chỉ, đình, chùa… Ngoài ra, trong làng vẫn còn lưu giữ được một số ngôi nhà cổ xây dựng cách đây trên 100 năm, tiêu biểu cho các ngôi nhà cổ thuộc đồng bằng Bắc Bộ.

Đình Thổ Hà là một ngôi đình nổi tiếng của xứ Kinh Bắc, được xây dựng vào năm 1692, thời vua Lê Hy Tông. Đình Thổ Hà tiêu biểu cho không gian tâm linh, văn hóa của người Việt với nét kiến trúc đặc trưng. Ðình có quy mô lớn, kết cấu kiến trúc tương đối hoàn chỉnh. Các mảng chạm khắc thể hiện phong cách thời Lê rõ nét, độc đáo. Ðề tài thể hiện trên các cấu kiện kiến trúc chủ yếu là “tứ linh, tứ quý” hoa lá cách điệu, chim thú và con người. Con rồng ở đình Thổ Hà được chạm ở nhiều bộ phận: đầu dư, bẩy, kẻ, cốn, ván nong, câu đầu với các đề tài rồng ổ, rồng mẹ cõng rồng con, rồng và thiếu nữ… Bởi vậy, không ngẫu nhiên mà các nhà khoa học lại xem đình Thổ Hà là một bông hoa về nghệ thuật kiến trúc cổ Việt Nam. Năm 1962, đình Thổ Hà đã được xếp hạng là Di tích kiến trúc – nghệ thuật cấp quốc gia.

Trong đình có ba tấm bia lớn là: Thủy tạo đình miếu bi, Cung sao sự tích thánh, Bia sao sắc phong. Có lẽ một trong những điều thu hút sự chú ý của du khách chính là nội dung được ghi ở tấm bia Thủy tạo đình miếu bi. Tại đây, mô tả khá kỹ địa hình núi sông của làng Thổ Hà: phía Đông đẹp đẽ như rồng quay về chốn tổ; phía Tây hùng vĩ như dáng hổ ngồi chầu; phía Nam có núi Hằng Lĩnh và dòng sông Nguyệt Đức, đó là sách trời đã định; phía Bắc có ngọn núi Lát, hun đúc khí thiêng cho dải đất Thổ Hà. Từ địa thế này làng đã sản sinh ra những bậc anh tài, giỏi dang, đỗ đạt, làm quan văn võ, áo đỏ tía rực rỡ chốn triều đình. Cũng từ mảnh đất này, nghề bán buôn, làm ăn sinh sôi, phát triển nhiều người giàu có, nhà nào cũng có nghề gốm phát đạt.

Chùa Thổ Hà có tên là “Đoan Minh Tự”. Niên biểu chính thức của chùa chưa được tìm thấy. Căn cứ dòng chữ ghi trên đôi rồng đá ở cửa chùa thì năm Giáp Thân 1580 đời nhà Mạc mua rồng đá, năm Canh Thân 1610 chùa được tu sửa lại. Như vậy, chùa phải được xây dựng từ trước đó.

Chùa xây dựng theo kiểu nội công ngoại quốc, có quy mô lớn, bao gồm cổng tam quan, gác chuông và tiền đường. Tam quan chùa nằm sát sau đình. Gác chuông và tiền đường được chạm trổ lộng lẫy với các đề tài rồng mây, hoa lá. Thời gian kháng chiến, quả chuông to trong gác chuông được lấy để đúc vũ khí. Trong chùa có tượng Phật tổ Như Lai to lớn và tượng Phật bà Quan Âm ngồi trên tòa sen.

Từ tòa Tam Bảo theo hai dãy hành lang vào tới Động Tiên, là một công trình kiến trúc hiếm có. Động tiên đã ghi lại đầy đủ hình ảnh Thích Ca từ lúc mới sinh ra, lúc trưởng thành và khi lìa bỏ kinh thành vào động tu hành đến đắc đạo. Tiếp theo đi qua sân rộng tới nhà Tổ, nơi đây thờ Sư Tổ và các vị sư đã trụ trì chùa. Chùa Thổ Hà được xếp hạng là Di tích lịch sử văn hóa năm 1996.

Văn chỉ làng Thổ Hà được xây dựng vào thế kỷ 17 (theo tấm bia còn lưu giữ thì được xây dựng vào năm Vĩnh Thịnh thứ 5, năm 1680) thờ Khổng Tử, Tứ Phối, 72 vị tiên hiền… Nơi đây được coi là cái nôi của nền học thức Thổ Hà. Đây cũng là địa điểm thu hút khá đông du khách đến tham quan, nhất là vào mùa thi cử, các sĩ tử đều đến đây thắp hương, lễ bái với tấm lòng thành kính. Văn chỉ làng Thổ Hà được công nhận là Di tích lịch sử văn hóa ngày 28/2/1999.

Vẻ đẹp cổ kính, thuần Việt, sự hồn hậu, mến khách của người dân với nghề làm gốm cổ truyền, làng Thổ Hà là một địa chỉ du lịch hấp dẫn với du khách và các nhà nghiên cứu văn hóa.

 

Nguồn: Vietnamtourism.gov.vn

TIN MỚI NHẤT