Kinh nghiệm du lịch

Kinh nghiệm du lịch: Tổng hợp các bài viết về kinh nghiệm du lịch, các vấn đề thường gặp khi đi du lịch, chia sẻ tư vấn kinh nghiệm du lịch của những người đã từng đi du lịch chia sẻ và để lại kinh nghiệm du lịch cho những du khách cần những kinh nghiệm du lịch cần thiết.

Đi du lịch mà say xe, phải làm sao?

Những loại thực phẩm quen thuộc có thể giúp bạn thoát khỏi tình trạng say xe, chuyến du lịch hè cũng trở nên vui tươi và mạnh khỏe.

Say xe là một rối loạn xảy ra giữa tai trong, mắt và cơ bắp. Nguyên nhân đến từ những chuyển động lặp đi lặp lại của xe. Tình trạng này khiến không ít du khách ngao ngán mỗi khi bắt đầu chuyến du lịch.

Để giảm say xe, đặc biệt là những chuyến đi dài, bạn có thể áp dụng một số mẹo đơn giản dưới đây.

Chống say xe bằng thực phẩm
Uống nước gừng tươi

Theo Đông y, gừng tươi có vị cay ấm và giải độc tố, làm giảm triệu chứng buồn nôn và chóng mặt. Đồng thời các hợp chất trong gừng cũng có thể hỗ trợ đẩy nhanh quá trình tiêu hóa, tránh đầy hơi.

Trước khi lên xe khoảng 30 phút, hãy rót một cốc nước ấm, thêm gừng tươi giã nhỏ. Chờ vài phút cho gừng tiết ra tinh dầu, sau đó uống từng ngụm nhỏ. Khi lên xe, bạn có thể ngậm thêm một lát gừng tươi để tạo cảm giác sảng khoái cho vùng hốc mũi và đầu.

Nhai kẹo cao su

Một mẹo đơn giản để chống say xe là nhai kẹo cao su. Các cử động của hàm khi nhai giúp làm giảm xung đột tín hiệu giữa mắt và tai. Các triệu chứng như buồn nôn, chóng mặt, đau đầu… cũng thuyên giảm đáng kể.

So với các hương vị khác, kẹo cao su bạc hà mang lại hiệu quả cao nhất. Thành phần methol trong tinh dầu bạc hà có hiệu ứng làm mát, giúp não bộ tăng cường hoạt động, làm thông mũi họng và át bớt các loại mùi gây khó chịu trên xe.

Ăn bánh quy, bánh mì

Thực phẩm thô từ bột mì thường được khuyên dùng cho người dễ say xe. Trước khi lên xe khoảng 30 phút, bạn nên ăn mẩu bánh mì hoặc bánh quy nhỏ. Các thực phẩm này chứa axit amin, khi kết hợp với men trypsin do tuyến tụy tiết ra giúp trấn tĩnh thần kinh. Ngoài ra, lượng tinh bột trong bánh mì và bánh quy cũng giúp lấp đầy dạ dày.

Ngửi vỏ cam hoặc quýt

Loại trái cây dạng múi chống say xe rất hiệu quả, đặc biệt là vỏ cam và quýt. Trước khi lên xe, bạn bóc vỏ cam hoặc quýt, nặn nhẹ cho tiết ra các tinh dầu. Hít tinh dầu trong khoảng 3-5 phút có thể giúp thư thái tinh thần, giảm co thắt dạ dày. Nếu say xe nặng, bạn có thể cuộn tròn vỏ cam hoặc quýt lại và nhét vào mũi, tinh dầu sẽ giải phóng khoang mũi, giảm cảm giác buồn nôn.

Trong quá trình ngồi xe, bạn nên mang theo vài quả cam hoặc quýt để nhâm nhi. Vitamin C trong 2 loại quả này giúp cơ thể nạp năng lượng, xua tan uể oải.

Dùng lá trầu không

Trước khi lên xe khoảng 15 phút, bạn xé nát hoặc hơ nóng khoảng 3-4 lá trầu không, sau đó đặt lên rốn. Lá trầu có tác dụng làm ấm vùng rốn, khử tính hàn làm cơ thể ấm hơn. Mặt khác, mùi của lá trầu không còn khử được mùi xăng xe một cách hiệu quả.

Lưu ý dành cho người bị say xe
Chọn vị trí ngồi phù hợp

Việc chọn vị trí ngồi cũng góp phần giảm thiểu tình trạng say xe. Khi lên xe, bạn ưu tiên ghế ngồi ở phía đầu hoặc giữa xe. Cuối xe được cho là vị trí tối kỵ cho những người say xe bởi trong quá trình di chuyển dễ bị xóc gây ra buồn nôn, đặc biệt ở những ghế ngồi trên phần bánh xe.

Khi ngồi, bạn nên hướng thẳng đầu về phía trước, tránh nhìn qua cửa sổ. Khung cảnh di chuyển lùi dễ làm đầu choáng váng.

Không sử dụng điện thoại

Khi xe chạy, cơ thể rơi vào trạng thái mất cân bằng vì lắc lư. Nếu bạn xem điện thoại, mắt và não bộ vẫn phải tập trung để tiếp nhận thông tin từ thiết bị này nên càng dễ xảy ra tình trạng hoa mắt và chóng mặt. Thay vào đó, bạn hãy nghe một bài hát yêu thích và ngủ một giấc sâu để lãng quên cơn say xe.

Ăn nhẹ trước khi lên xe

Đừng khởi hành với dạ dày rỗng, bởi cơ thể cạn năng lượng sẽ rơi vào trạng thái mệt mỏi, các triệu chứng say xe càng đến nhanh hơn. Hãy uống nước lọc và ăn nhẹ bánh mì, khoai lang luộc… trước khi lên xe.

Tuy nhiên, bạn cũng không nên ăn quá no hoặc ăn nhiều thức ăn chứa dầu mỡ, đặc biệt là tránh xa bia rượu, cà phê. Khi ăn nhiều chất béo hoặc chất kích thích sẽ dẫn đến tình trạng đầy bụng, khó tiêu và đầu óc lâng lâng.

Nguồn: Znews.vn

Cô gái Đà Nẵng phượt Hà Giang bằng xe tay ga, kể sự cố khi tới Mã Pí Lèng

Giữa tháng 11, Trương Nguyễn Hồng Nhung (25 tuổi, Đà Nẵng) cùng một người bạn bắt đầu hành trình lái xe máy tay ga từ Đà Nẵng tới Hà Giang, Cao Bằng du lịch.

Nhung cầm lái chính và mất 3 ngày để tới cột mốc Km0 Hà Giang. Tổng quãng đường gần 1.100km và mất khoảng 480.000 đồng tiền mua xăng. Cô dành một tuần để khám phá Hà Giang rồi di chuyển qua Cao Bằng.

Khi Nhung chia sẻ về hành trình trên mạng xã hội, nhiều người tỏ ra ngạc nhiên, cho rằng Nhung “liều lĩnh” khi đi phượt cung đường khó như Hà Giang bằng xe tay ga.

“Tôi không khuyến khích mọi người đi phượt bằng xe tay ga. Tuy nhiên, tôi là người thích chinh phục thử thách mới nên quyết định chọn phương tiện này. Trước chuyến đi, tôi đã chuẩn bị rất kỹ, có kinh nghiệm thực tế lái xe ga đường trường”, Nhung kể.

hà giang 14.JPG
Nhung trang bị thêm thùng để đồ cho chiếc xe

Nhung từng học chuyên ngành du lịch tại Đại học Tổng hợp Hữu nghị các dân tộc Nga. Khi về nước, cô dành nhiều thời gian đi trải nghiệm để tìm hiểu văn hóa các vùng miền trong nước hay các quốc gia thuộc khu vực Đông Nam Á.

Cô gái trẻ quê Đà Nẵng từng lái ô tô sang Lào, khám phá Thái Lan bằng nhiều loại phương tiện khác nhau như xe máy, tàu, phà… Trước hành trình tới Hà Giang, Nhung từng lái xe ga và xe phân khối lớn đến các tỉnh Tây Nguyên như Kon Tum, Gia Lai.

“Từ lâu tôi đã ấp ủ về chuyến đi Hà Giang, phượt trên cung đường Hạnh Phúc”, Nhung cho biết.

Quốc lộ 4C còn được gọi là đường Hạnh Phúc (1959-1965) nối TP Hà Giang với 4 huyện miền núi gồm: Yên Minh, Quản Bạ, Đồng Văn, Mèo Vạc, chiều dài 185km.

Hạnh Phúc là tuyến đường huyết mạch, kết nối giao thương, phát triển kinh tế, xã hội của đồng bào các dân tộc tỉnh Hà Giang và vùng Tây – Đông Bắc, đồng thời là cung đường du lịch hấp dẫn, hội tụ vẻ đẹp, sự hùng vĩ ở vùng cực Bắc.

Đến Hà Giang là ước mơ từ lâu của Nhung

Trước chuyến đi, Nhung đưa “chiến mã” đi kiểm tra kỹ thuật kĩ càng. Cô tính toán chi tiết đồ dùng cá nhân mang theo, làm sao cho đủ nhưng gọn nhẹ nhất có thể.

Trong hành trình, Nhung sắp xếp thời gian lái xe và nghỉ ngơi phù hợp, không tham đi nhanh.

Khi vượt đèo, kinh nghiệm của cô là làm chủ tốc độ, đi đúng làn đường, giữ khoảng cách an toàn giữa các xe (không đi sát sau xe tải, xe khách phòng trường hợp trôi phanh), kết hợp thuần thục phanh trước và phanh sau mỗi khi đổ đèo, không rà phanh liên tục tránh cháy má phanh, áp dụng cách “phanh bằng số” với xe tay ga… 

Từ cột mốc Km0, Nhung và bạn lái xe đến những điểm nổi tiếng khắp Hà Giang như cổng trời Quản Bạ, núi đồi Cô Tiên, dốc Thẩm Mã, nhà của Pao, đèo Mã Pí Lèng, cột cờ Lũng Cú, làng Lô Lô Chải, dinh thự Vua Mèo, sông Nho Quế, hẻm Tu Sản…

“Tháng 11 là mùa tam giác mạch, tôi lái xe qua những cung đèo nằm giữa núi rừng hùng vĩ, những cánh đồng hoa khoe sắc, đẹp như cổ tích. Khi muốn ngắm cảnh tôi sẽ chọn vị trí an toàn và dừng xe. Sông Nho Quế với làn nước trong vắt, uốn lượn dưới những vách đá dựng đứng thật sự ấn tượng”, Nhung kể.

hà giang 19.JPG
Cảnh sắc Hà Giang khiến nữ du khách vô cùng yêu thích

Là người mê tìm hiểu văn hóa nên ngoài ngắm cảnh, Nhung dành nhiều thời gian để trải nghiệm cuộc sống, ẩm thực của bà con người Mông, người Lô Lô ở Hà Giang. 

“Khi tới Lô Lô Chải, tôi không chỉ yêu thích khung cảnh yên bình, những nếp nhà trình tường truyền thống tại đây mà còn ấn tượng với cách người dân bảo tồn văn hóa. Bà con vô cùng thân thiện, mến khách, tạo cảm giác gần gũi”, Nhung chia sẻ.

Thôn Lô Lô Chải nằm sát điểm cực Bắc Việt Nam, cách cột cờ Lũng Cú khoảng 1,5km. Nơi đây vẫn giữ được nhiều nét văn hóa truyền thống, thu hút khách du lịch

Về ẩm thực Hà Giang, món ăn độc lạ nhất mà cô thử đó là cháo ấu tẩu – món cháo độc dược được chế biến rất kỳ công.

Cháo được nấu từ củ ấu tẩu (hay còn gọi là ô đầu, phụ tử). Ấu tẩu được xếp vào danh mục thuốc độc bảng A nhưng cũng là một vị thuốc quý đứng thứ 4 trong “tứ đại danh dược” (sâm, nhung, quế, phụ) sau khi bào chế cẩn thận.

Để “hóa giải” độc dược trong củ ấu tẩu và chế biến nên món cháo bổ dưỡng, người dân Hà Giang phải sơ chế sạch loại củ này bằng cách bỏ vỏ, ngâm trong nước gạo một đêm rồi ninh 4-5 tiếng cho mềm nhừ, bở tơi và tán nhuyễn thành hỗn hợp bột sền sệt. Sau đó, tiếp tục nấu hỗn hợp củ ấu tẩu với gạo tẻ và nước hầm xương từ chân giò lợn, thêm tí gạo nếp cho đặc sánh, dậy mùi thơm.

Nhung có hành trình an toàn, thời tiết thuận lợi. Sự cố duy nhất cô gặp phải là làm rơi điện thoại khi tới đèo Mã Pí Lèng.

“Khi phát hiện ra mất điện thoại, tôi thực sự lo lắng, bởi trong đó có nhiều tài khoản ngân hàng, giấy tờ, ảnh kỷ niệm. Tôi gọi vào số điện thoại nhưng sóng ở khu vực này chập chờn. May mắn có hai du khách nước ngoài đã nhặt được và nghe máy.

Nhờ một anh hướng dẫn viên địa phương tốt bụng chỉ đường, tôi tìm gặp được hai du khách. Sự tốt bụng của anh hướng dẫn viên, của hai bạn du khách làm tôi ấm lòng, hạnh phúc”, Nhung chia sẻ.

hà giang 4.JPG
Nhung ấn tượng với những cụ già, em bé vùng cao ở Dốc Thẩm Mã. Họ bện tóc, tết hoa tặng cô, vui vẻ giới thiệu về trang phục dân tộc, văn hóa địa phương

Cuối tháng 12, Nhung dự định sẽ lên đường phượt từ Đà Nẵng tới Cà Mau theo lộ trình đi hết các tỉnh Tây Nguyên và xuôi xuống các tỉnh Đồng bằng sông Cửu Long bằng xe tay ga.

Ảnh: Lang thang cùng Nhun

Nhung cầm lái chính và mất 3 ngày để tới cột mốc Km0 Hà Giang. Tổng quãng đường gần 1.100km và mất khoảng 480.000 đồng tiền mua xăng. Cô dành một tuần để khám phá Hà Giang rồi di chuyển qua Cao Bằng.

Khi Nhung chia sẻ về hành trình trên mạng xã hội, nhiều người tỏ ra ngạc nhiên, cho rằng Nhung “liều lĩnh” khi đi phượt cung đường khó như Hà Giang bằng xe tay ga.

“Tôi không khuyến khích mọi người đi phượt bằng xe tay ga. Tuy nhiên, tôi là người thích chinh phục thử thách mới nên quyết định chọn phương tiện này. Trước chuyến đi, tôi đã chuẩn bị rất kỹ, có kinh nghiệm thực tế lái xe ga đường trường”, Nhung kể.

hà giang 14.JPG
Nhung trang bị thêm thùng để đồ cho chiếc xe

Nhung từng học chuyên ngành du lịch tại Đại học Tổng hợp Hữu nghị các dân tộc Nga. Khi về nước, cô dành nhiều thời gian đi trải nghiệm để tìm hiểu văn hóa các vùng miền trong nước hay các quốc gia thuộc khu vực Đông Nam Á.

Cô gái trẻ quê Đà Nẵng từng lái ô tô sang Lào, khám phá Thái Lan bằng nhiều loại phương tiện khác nhau như xe máy, tàu, phà… Trước hành trình tới Hà Giang, Nhung từng lái xe ga và xe phân khối lớn đến các tỉnh Tây Nguyên như Kon Tum, Gia Lai.

“Từ lâu tôi đã ấp ủ về chuyến đi Hà Giang, phượt trên cung đường Hạnh Phúc”, Nhung cho biết.

Quốc lộ 4C còn được gọi là đường Hạnh Phúc (1959-1965) nối TP Hà Giang với 4 huyện miền núi gồm: Yên Minh, Quản Bạ, Đồng Văn, Mèo Vạc, chiều dài 185km.

Hạnh Phúc là tuyến đường huyết mạch, kết nối giao thương, phát triển kinh tế, xã hội của đồng bào các dân tộc tỉnh Hà Giang và vùng Tây – Đông Bắc, đồng thời là cung đường du lịch hấp dẫn, hội tụ vẻ đẹp, sự hùng vĩ ở vùng cực Bắc.

Đến Hà Giang là ước mơ từ lâu của Nhung

Trước chuyến đi, Nhung đưa “chiến mã” đi kiểm tra kỹ thuật kĩ càng. Cô tính toán chi tiết đồ dùng cá nhân mang theo, làm sao cho đủ nhưng gọn nhẹ nhất có thể.

Trong hành trình, Nhung sắp xếp thời gian lái xe và nghỉ ngơi phù hợp, không tham đi nhanh.

Khi vượt đèo, kinh nghiệm của cô là làm chủ tốc độ, đi đúng làn đường, giữ khoảng cách an toàn giữa các xe (không đi sát sau xe tải, xe khách phòng trường hợp trôi phanh), kết hợp thuần thục phanh trước và phanh sau mỗi khi đổ đèo, không rà phanh liên tục tránh cháy má phanh, áp dụng cách “phanh bằng số” với xe tay ga… 

Từ cột mốc Km0, Nhung và bạn lái xe đến những điểm nổi tiếng khắp Hà Giang như cổng trời Quản Bạ, núi đồi Cô Tiên, dốc Thẩm Mã, nhà của Pao, đèo Mã Pí Lèng, cột cờ Lũng Cú, làng Lô Lô Chải, dinh thự Vua Mèo, sông Nho Quế, hẻm Tu Sản…

“Tháng 11 là mùa tam giác mạch, tôi lái xe qua những cung đèo nằm giữa núi rừng hùng vĩ, những cánh đồng hoa khoe sắc, đẹp như cổ tích. Khi muốn ngắm cảnh tôi sẽ chọn vị trí an toàn và dừng xe. Sông Nho Quế với làn nước trong vắt, uốn lượn dưới những vách đá dựng đứng thật sự ấn tượng”, Nhung kể.

hà giang 19.JPG
Cảnh sắc Hà Giang khiến nữ du khách vô cùng yêu thích

Là người mê tìm hiểu văn hóa nên ngoài ngắm cảnh, Nhung dành nhiều thời gian để trải nghiệm cuộc sống, ẩm thực của bà con người Mông, người Lô Lô ở Hà Giang. 

“Khi tới Lô Lô Chải, tôi không chỉ yêu thích khung cảnh yên bình, những nếp nhà trình tường truyền thống tại đây mà còn ấn tượng với cách người dân bảo tồn văn hóa. Bà con vô cùng thân thiện, mến khách, tạo cảm giác gần gũi”, Nhung chia sẻ.

Thôn Lô Lô Chải nằm sát điểm cực Bắc Việt Nam, cách cột cờ Lũng Cú khoảng 1,5km. Nơi đây vẫn giữ được nhiều nét văn hóa truyền thống, thu hút khách du lịch

Về ẩm thực Hà Giang, món ăn độc lạ nhất mà cô thử đó là cháo ấu tẩu – món cháo độc dược được chế biến rất kỳ công.

Cháo được nấu từ củ ấu tẩu (hay còn gọi là ô đầu, phụ tử). Ấu tẩu được xếp vào danh mục thuốc độc bảng A nhưng cũng là một vị thuốc quý đứng thứ 4 trong “tứ đại danh dược” (sâm, nhung, quế, phụ) sau khi bào chế cẩn thận.

Để “hóa giải” độc dược trong củ ấu tẩu và chế biến nên món cháo bổ dưỡng, người dân Hà Giang phải sơ chế sạch loại củ này bằng cách bỏ vỏ, ngâm trong nước gạo một đêm rồi ninh 4-5 tiếng cho mềm nhừ, bở tơi và tán nhuyễn thành hỗn hợp bột sền sệt. Sau đó, tiếp tục nấu hỗn hợp củ ấu tẩu với gạo tẻ và nước hầm xương từ chân giò lợn, thêm tí gạo nếp cho đặc sánh, dậy mùi thơm.

Nhung có hành trình an toàn, thời tiết thuận lợi. Sự cố duy nhất cô gặp phải là làm rơi điện thoại khi tới đèo Mã Pí Lèng.

“Khi phát hiện ra mất điện thoại, tôi thực sự lo lắng, bởi trong đó có nhiều tài khoản ngân hàng, giấy tờ, ảnh kỷ niệm. Tôi gọi vào số điện thoại nhưng sóng ở khu vực này chập chờn. May mắn có hai du khách nước ngoài đã nhặt được và nghe máy.

Nhờ một anh hướng dẫn viên địa phương tốt bụng chỉ đường, tôi tìm gặp được hai du khách. Sự tốt bụng của anh hướng dẫn viên, của hai bạn du khách làm tôi ấm lòng, hạnh phúc”, Nhung chia sẻ.

hà giang 4.JPG
Nhung ấn tượng với những cụ già, em bé vùng cao ở Dốc Thẩm Mã. Họ bện tóc, tết hoa tặng cô, vui vẻ giới thiệu về trang phục dân tộc, văn hóa địa phương

Cuối tháng 12, Nhung dự định sẽ lên đường phượt từ Đà Nẵng tới Cà Mau theo lộ trình đi hết các tỉnh Tây Nguyên và xuôi xuống các tỉnh Đồng bằng sông Cửu Long bằng xe tay ga.

Ảnh: Lang thang cùng Nhun

Nguồn: Vietnamnet.vn

Cao Bằng là điểm đến du lịch của Đông Nam Á được vinh danh

VTV.vn – Cao Bằng được trang cẩm nang du lịch nổi tiếng thế giới Lonely Planet của Mỹ bình chọn là một trong những điểm du lịch tốt nhất Đông Nam Á, đứng ở vị trí thứ 2.

Theo xếp hạng của Lonely Planet thì Cao Bằng được tôn vinh nhờ khung cảnh thiên nhiên ấn tượng, và không quá đông đúc như nhiều điểm đến khác. Cẩm nang du lịch nổi tiếng này còn giới thiệu sơ lược về Phật Tích Trúc Lâm, một ngôi chùa nằm ở Cao Bằng. Ngôi chùa có tầm nhìn tuyệt đẹp, hướng ra những ngọn đồi nhấp nhô phía xa.

Cao Bằng là điểm đến du lịch của Đông Nam Á được vinh danh - Ảnh 1.

Cao Bằng lọt top những điểm đến du lịch tốt nhất Đông Nam Á

Du khách cũng được gợi ý ghé thăm thác Bản Giốc, một trong những thác nước ấn tượng nhất Đông Nam Á với nhiều tầng thác đổ xuống. Tới đây, du khách có thể lựa chọn tham quan bằng thuyền hoặc bè tre.

Động Ngườm Ngao nằm ngay sát làng đá cổ Khuổi Ky cũng được coi là “kỳ quan” không thể bỏ qua. Theo Lonely Planet, đây là hang động lớn có nhiều cột nhũ đá ấn tượng với chiều dài hơn 2,1km và một số nhánh chưa được khai phá.

Ngoài Cao Bằng, một số điểm đến khác ở Đông Nam Á cũng góp mặt trong danh sách của Lonely Planet như công viên quốc gia Khao Sok (Thái Lan), Siargao (Philippines), Luang Prabang (Lào), Bali và quần đảo Gili (Indonesia),…

Lonely Planet được mệnh danh là “đế chế” phát hành những cuốn cẩm nang du lịch thành công nhất trên thế giới, với hơn 145 triệu ấn phẩm được phát hành kể từ năm 1973.

Nguồn: vtv.vn

Khách Việt thăm Tây Tạng, cảm nhận điều đặc biệt trước cảnh sắc mê hoặc

Chuyến đi Tây Tạng không chỉ mang lại trải nghiệm về phong cảnh thiên nhiên hùng vĩ, mà còn là cơ hội để thử thách khả năng thích nghi của bản thân.

Tây Tạng nằm ở phía Tây Nam của Trung Quốc. Với độ cao trung bình hơn 4.500m, nơi đây được mệnh danh là “nóc nhà của thế giới”. Mặc dù có diện tích hơn 1,2 triệu km2 nhưng dân số Tây Tạng chỉ khoảng 3,64 triệu người (năm 2022, theo Statista). 

Những năm gần đây, Tây Tạng trở thành điểm hút khách du lịch. Nhưng để tới được đây, ngoài việc phải có thị thực nhập cảnh Trung Quốc, du khách còn phải xin giấy phép riêng vào Tây Tạng. Phần lớn du khách đi theo đoàn, do các công ty du lịch tổ chức. 

Đoàn chúng tôi gồm 14 người thuộc nhiều ngành nghề khác nhau như doanh nhân, luật sư, bác sỹ,… Nhờ chị Hải (trưởng đoàn) đã từng dẫn dắt 16 đoàn khách du lịch đến Tây Tạng trước đó, nên việc xin thị thực, giấy phép đều được chuẩn bị chu đáo.

Tây Tạng nằm ở độ cao lớn nên nhiệt độ lạnh và không khí loãng. Do đó, việc chuẩn bị thể lực cũng rất cần thiết. Trước chuyến đi, chúng tôi được khuyến khích tập chạy, tập yoga và ngồi thiền để sớm thích nghi với điều kiện khắc nghiệt trên cao nguyên. 

Trung tuần tháng 10, chúng tôi lên đường đi Tây Tạng. Sau khi đáp chuyến bay buổi chiều từ sân bay Nội Bài (Hà Nội) qua sân bay Thiên Phủ (Thành Đô, Trung Quốc), buổi tối, chúng tôi nghỉ đêm tại khách sạn gần sân bay để sáng sớm hôm sau bay tiếp đến Lhasa. 

Máy bay hạ cánh xuống Lhasa, thủ phủ của Tây Tạng, lúc 11h trưa. Sân bay nằm trong thung lũng, xung quanh là núi đá. Bầu trời xanh biếc và trong trẻo. Dù nắng hơi gắt nhưng nhiệt độ ban ngày chỉ khoảng 5 độ C, lý tưởng để khám phá vùng đất này. 

Pema, anh hướng dẫn viên người dân tộc Tạng, đón chúng tôi ở ngay lối ra với vòng tay mở rộng và nụ cười rạng rỡ. Anh choàng lên vai mỗi người tấm khăn khata trắng truyền thống để thể hiện sự hiếu khách và chúc những điều tốt đẹp đến với đoàn. 

Cung điện Potala đồ sộ

cungdien.jpg
 Cung điện do Quốc vương Songsten Gampo xây dựng vào năm 637 trên sườn núi Potolaka ở độ cao 3.700m so với mực nước biển

Sau khi tham quan một số điểm gần nơi nghỉ, chúng tôi tới cung điện Potala. Đây là công trình biểu tượng mà du khách đến Lhasa không nên bỏ qua. Cung điện do Quốc vương Songsten Gampo xây dựng vào năm 637 trên sườn núi Potolaka ở độ cao 3.700m so với mực nước biển. 

Cung điện gồm hai phần Bạch Cung và Hồng Cung, trong đó Hồng Cung là nơi dành cho các hoạt động tôn giáo.

Cung điện có những bức tường dốc lớn với hàng mái bằng, cao thấp khác nhau, xen kẽ bởi những hàng cửa sổ dài. Phía nam cung điện là không gian rộng được bao bọc bởi những bức tường và cửa, bên trong là những cổng vòm đồ sộ. Một loạt cầu thang bên trong dẫn lên đỉnh đồi.

Phần nội cung bao gồm nhiều tòa nhà nằm trong khu vực tứ giác rộng lớn. Công trình trung tâm tại phần này nổi bật với màu đỏ thẫm khiến nó dễ dàng được phân biệt với những phần còn lại, nên được gọi là Hồng Cung. Tại đây có các sảnh, hội trường, nhà nguyện, đền thờ. 

Ngoài ra còn có những bức tranh trang trí phong phú, với các tác phẩm trang sức, chạm khắc và trang trí khác. Trải qua nhiều thăng trầm, hiện tại Potala vẫn lưu giữ được khoảng 700 bức tranh tường và 10.000 bức tranh Thangka. 

cungdien1.jpg
Potala vẫn lưu giữ được khoảng 700 bức tranh tường và 10.000 bức tranh Thangka

Khi bước vào cung điện Potala, tôi cảm giác như đang đứng trước một phần lịch sử sống động của Tây Tạng. Những bức tranh tường, Thangka, và kiến trúc đồ sộ khiến tôi không khỏi khâm phục trước sự kỳ công và tôn nghiêm mà nơi này lưu giữ.

Từ đây phóng tầm mắt ra dãy núi bao quanh, tôi cảm nhận được sự kết nối thiêng liêng giữa con người và thiên nhiên ở nơi này.

Rời cung điện Potala, chúng tôi đi thăm các địa điểm du lịch nổi tiếng của Lhasa như tu viện Drepeng và Sera. Cả hai đều nằm trong số những tu viện lớn nhất của Tây Tạng. 

“Dải lụa” xanh màu ngọc bích

Tạm chia tay Lhasa, chúng tôi lên xe đến Gyantse. Mặc dù diện tích lớn và dân cư thưa thớt nhưng các con đường ở Tây Tạng được đầu tư rất bài bản. Các đường chính được trải nhựa phẳng phiu. Tuy vậy, đường có nhiều khúc cua và thay đổi độ cao liên tục nên du khách dễ say xe. 

Hồ Yamdrok cách Lhasa khoảng 100km về phía Tây Nam, trên đường từ Lhasa đến Gyantse, là một trong 4 hồ thiêng lớn nhất ở Tây Tạng. Hồ nằm trong vùng trũng tự nhiên được hình thành bởi các sông băng từ hàng triệu năm trước ở độ cao 4.440m so với mực nước biển. 

ho taytang.jpg
Khi hồ Yamdrok hiện ra trước mắt, tôi như bị mê hoặc bởi màu xanh ngọc bích

Yamdrok trải dài hơn 72km với độ sâu trung bình 20-40m, điểm sâu nhất 60m. Hồ còn có hàng chục hòn đảo nhỏ. Nhìn từ xa, hồ có màu xanh ngọc bích rất đặc biệt, như một dải lụa vắt hờ hững trên lưng chừng núi. 

Khi hồ Yamdrok hiện ra trước mắt, tôi như bị mê hoặc bởi màu sắc mặt hồ. Đứng giữa không gian bao la, nơi trời và đất gần như hòa làm một, tôi cảm thấy bản thân thật nhỏ bé. Tâm trí như được “giải phóng” khỏi những lo toan hàng ngày, tôi thả hồn trôi theo làn gió mát lành từ mặt hồ.

Trong hồ có nhiều loài cá sinh sống nhưng người Tây Tạng không đánh bắt, vì họ tin cá là hiện thân của thần nước.

Phía Tây của hồ Yamdrok là một trong những sông băng nguyên sơ nhất ở Tây Tạng, sông băng Karola. Ngay gần đó là những đỉnh núi băng hà vĩnh viễn màu trắng xóa.

Sự bao dung và từ bi

Rời Yamdrok, chúng tôi tiếp tục di chuyển về phía Tây, tới thành phố Shigatse, nơi có tu viện Tashilunpo. Tọa lạc trên sườn đồi Drolmari, cách Lhasa 250km về phía Tây, tu viện được xây dựng vào năm 1447 bởi Gedun Drupa, đức Đạt Lai Lạt Ma đầu tiên. 

tuvien1.jpg
Tu viện Tashilunpo

Đây là một trong những tu viện lớn nhất của Tây Tạng và có lẽ là tu viện đẹp nhất mà chúng tôi đã được đến thăm ở đây. Cả quần thể tu viện gồm nhiều tòa tháp, nhà được xây dựng trên sườn núi.

Phía Tây của tu viện là tháp thờ Phật Di Lặc được xây dựng vào năm 1914. Nơi đây có bức tượng Phật Di Lặc lớn nhất thế giới với chiều cao lên tới 26,2m, được đúc và trang trí bằng 279kg vàng, 15.000kg đồng và nhiều loại đá quý.

Quần thể tu viện có rất nhiều tòa nhà cổ kính, du khách có thể thong thả đi dạo ngắm nhìn cả ngày không chán. Chốc chốc, chúng tôi bắt gặp các tu sĩ đang đàm đạo kinh sách dưới gốc liễu cổ thụ hoặc các chú tiểu đi lại phụ giúp công việc của tu viện.

tuvien.jpg
Quần thể tu viện có rất nhiều tòa nhà cổ kính, du khách có thể thong thả đi dạo, ngắm cảnh cả ngày không chán

Tu viện Tashilunpo mang đến cho tôi cảm giác hoành tráng, uy nghiêm và an yên. Ngắm nhìn tượng Phật Di Lặc khổng lồ được chạm khắc tinh xảo, tôi cảm nhận được sự bao dung và từ bi. 

Vòng quanh núi thiêng Kailash

Rời Shigatse, chúng tôi tiếp tục hành trình đến núi Kailash, đích đến chính của chuyến đi lần này. Núi nằm ở phía Tây của Tây Tạng, cách Lhasa khoảng 1.200km với độ cao 6.638m so với mực nước biển. Ngọn núi này được xem là nơi trú ngụ của các vị thần và nơi giác ngộ tâm linh. 

Núi thiêng Kailash – ảnh chụp ban ngày và khi màn đêm buông xuống

Tại đây, chúng tôi có hành trình đi bộ vòng quanh (kora) ngọn núi này. Đây là nghi thức hành hương trong Phật giáo Tây Tạng, người ta tin rằng đi bộ vòng quanh núi Kailash là một thực hành có lợi về mặt tâm linh, có thể mang lại công đức trên con đường giác ngộ.

Đi kora ở núi Kailash được thực hiện ở độ cao khoảng 4.600-5.600m với địa hình dốc cao trong điều kiện thiếu dưỡng khí. Phần lớn du khách chọn đi bộ, một vài người cưỡi ngựa nhưng chỉ đến được đèo Dromala rồi quay lại. Hành trình kora của chúng tôi kéo dài 2,5 ngày. 

Trong ngày đầu tiên, từ Darchen, một thị trấn nhỏ gần núi Kailash, chúng tôi ngồi ô tô khoảng 7km đến điểm tập trung tại Sarhung. Người hỗ trợ mang đồ (sherpa) đã đợi sẵn ở đây. Hướng dẫn viên Pema luôn đi cùng với người chậm nhất trong đoàn, đảm bảo cả đoàn về trại an toàn.

Quãng đường ngày đầu tiên chúng tôi đi khoảng 13km, đường có lên và xuống dốc nhưng không quá cao. Dọc đường chỉ có đất, đá và băng đọng trên những khe nước. Bên dưới có những dòng suối đóng băng một phần. Tuy nhiên, trời lạnh và không khí loãng khiến việc đi bộ mệt nhọc hơn nhiều.

nuithieng1.jpg
Một ngọn núi bên cạnh núi thiêng Kailash

Sau khoảng 5 tiếng đi bộ, tầm 16h, chúng tôi đến được trại số 1 tại Drirapuk. Những người cuối cùng về đến nơi lúc 17-17h30. Ban đầu chúng tôi tưởng đây chỉ là khu lều trại kiểu du mục, nhưng hóa ra ở đây hơi giống homestay với một phòng tập thể được xây bằng gạch. 

Buổi tối, cả đoàn được nhà trọ nấu cho nồi cháo loãng. Ăn tối xong, hướng dẫn viên yêu cầu cả đoàn đi ngủ ngay để dưỡng sức cho ngày tiếp theo. Buổi tối nhiệt độ giảm còn -8 độ C. Không khí loãng khiến một số thành viên phải dùng bình ôxy vì khó thở và đau đầu.

Hành trình tìm hiểu bản thân

Hôm kế tiếp là ngày vất vả nhất, với gần một nửa thời gian là leo đèo. Để không về đến trại thứ hai quá muộn, cả đoàn phải khởi hành từ 5h khi trời còn tối mịt. Trăng vẫn còn sáng, soi ánh sáng mờ mờ trên lối đi, nên mọi người có thể quan sát địa hình thuận lợi hơn. 

trainghiem.jpg
Đoàn khách Việt tới thăm Tây Tạng

Dọc đường phần lớn là các lối mòn do con người đi lại mà thành, luồn lách qua những tảng đá đủ kích cỡ và hình thù. Những chỗ hiểm trở đã được người dân xếp đá thành những đoạn đường nhỏ. Trở ngại lớn nhất là việc leo đèo Dromala với độ cao hơn 5.600m so với mặt nước biển. 

Sau khi leo được 1-2 tiếng, phần lớn mọi người đều thấy kiệt sức. Bộ trang phục nhiều lớp để đi tuyết và đôi giày cồng kềnh khiến chân càng nặng trĩu. Cứ đi được tầm 10-20m, đoàn lại phải dừng nghỉ. Lúc đầu, mỗi người còn đeo một cái balo nhỏ, sau đều phải nhờ sherpa vác hộ. 

Dọc đường không có nhà cửa và dấu hiệu cư ngụ của con người nhưng đâu đâu cũng bắt gặp những chồng đá mani ngay ngắn xếp bên đường, nhiều tảng đá được khắc câu chú “Om Mani Padme Hum”, bất kỳ đỉnh cao lộng gió nào cũng phấp phới cờ ngũ sắc.

Khoảng 11h, tốp đầu tiên cũng leo được đến đỉnh đèo Dromala. Tất cả du khách dừng ở đỉnh đèo một lúc để ngắm toàn cảnh con đèo hiểm trở mà mình vừa chinh phục, ngắm những lá cờ cầu nguyện ngũ sắc được người hành hương chăng bạt ngàn trên đỉnh đèo. 

trainghiem1.jpg
Tác giả tại Tây Tạng

Sau khi dừng lại ở đỉnh đèo khoảng 15 phút, chúng tôi bắt đầu đổ đèo. Đường xuống rất dốc và toàn là đá. Đến chân đèo, tuyết bắt đầu rơi nhè nhẹ. 17h chúng tôi về đến khu trại thứ 2. Cuối ngày, tuyết bắt đầu rơi dày, cản đường những người về sau. 

Ngày thứ 3 là ngày nhẹ nhàng nhất trong hành trình. Cả đoàn thong thả ăn sáng xong thì lên đường. Bình minh ở Tây Tạng rất muộn nên 7h sáng, trời vẫn hơi tối. Chặng đường hôm nay tương đối bằng phẳng, dọc đường là dòng sông với một số phần bị đóng băng. 

Khoảng 10h sáng thì tốp đầu tiên đã đến điểm dừng chân. Tài xế đã đợi sẵn, cả đoàn ngồi nhấm nháp tách trà bơ nghi ngút hơi nước, đợi những người cuối cùng về đến nơi, cả đoàn chụp ảnh kỷ niệm và chia tay với sherpa để quay lại Lhasa, rồi trở về Việt Nam. 

nuithieng.jpg
Ngay phía sau đèo Dromala, hồ Kadoe hiện lên như một viên ngọc bích

12 ngày là quá ngắn ngủi để trải nghiệm một vùng đất mênh mông như Tây Tạng. Trong chuyến đi, chúng tôi còn có cơ hội thăm nhiều thắng cảnh khác. Mỗi điểm đến đều để lại những ấn tượng sâu sắc về phong cảnh, văn hóa, lịch sử, con người và đức tin nơi đây. 

Chuyến đi không chỉ mang lại trải nghiệm về phong cảnh thiên nhiên hùng vĩ, mà còn là cơ hội để thử thách khả năng thích nghi của bản thân. Đây còn là hành trình đi vào sâu bên trong con người để tự tìm hiểu về bản thân, rút ra bài học về sự khiêm nhường và hài hòa với thiên nhiên. 

Chúng tôi, không ai bảo ai, đều mong mỏi có cơ hội được quay trở lại với vùng đất này ít nhất một lần nữa để có thể trải nghiệm sâu hơn về vùng đất, văn hóa và con người ở nơi đây.

Tây Tạng nằm ở phía Tây Nam của Trung Quốc. Với độ cao trung bình hơn 4.500m, nơi đây được mệnh danh là “nóc nhà của thế giới”. Mặc dù có diện tích hơn 1,2 triệu km2 nhưng dân số Tây Tạng chỉ khoảng 3,64 triệu người (năm 2022, theo Statista). 

Những năm gần đây, Tây Tạng trở thành điểm hút khách du lịch. Nhưng để tới được đây, ngoài việc phải có thị thực nhập cảnh Trung Quốc, du khách còn phải xin giấy phép riêng vào Tây Tạng. Phần lớn du khách đi theo đoàn, do các công ty du lịch tổ chức. 

Đoàn chúng tôi gồm 14 người thuộc nhiều ngành nghề khác nhau như doanh nhân, luật sư, bác sỹ,… Nhờ chị Hải (trưởng đoàn) đã từng dẫn dắt 16 đoàn khách du lịch đến Tây Tạng trước đó, nên việc xin thị thực, giấy phép đều được chuẩn bị chu đáo.

Tây Tạng nằm ở độ cao lớn nên nhiệt độ lạnh và không khí loãng. Do đó, việc chuẩn bị thể lực cũng rất cần thiết. Trước chuyến đi, chúng tôi được khuyến khích tập chạy, tập yoga và ngồi thiền để sớm thích nghi với điều kiện khắc nghiệt trên cao nguyên. 

Trung tuần tháng 10, chúng tôi lên đường đi Tây Tạng. Sau khi đáp chuyến bay buổi chiều từ sân bay Nội Bài (Hà Nội) qua sân bay Thiên Phủ (Thành Đô, Trung Quốc), buổi tối, chúng tôi nghỉ đêm tại khách sạn gần sân bay để sáng sớm hôm sau bay tiếp đến Lhasa. 

Máy bay hạ cánh xuống Lhasa, thủ phủ của Tây Tạng, lúc 11h trưa. Sân bay nằm trong thung lũng, xung quanh là núi đá. Bầu trời xanh biếc và trong trẻo. Dù nắng hơi gắt nhưng nhiệt độ ban ngày chỉ khoảng 5 độ C, lý tưởng để khám phá vùng đất này. 

Pema, anh hướng dẫn viên người dân tộc Tạng, đón chúng tôi ở ngay lối ra với vòng tay mở rộng và nụ cười rạng rỡ. Anh choàng lên vai mỗi người tấm khăn khata trắng truyền thống để thể hiện sự hiếu khách và chúc những điều tốt đẹp đến với đoàn. 

Cung điện Potala đồ sộ

cungdien.jpg
 Cung điện do Quốc vương Songsten Gampo xây dựng vào năm 637 trên sườn núi Potolaka ở độ cao 3.700m so với mực nước biển

Sau khi tham quan một số điểm gần nơi nghỉ, chúng tôi tới cung điện Potala. Đây là công trình biểu tượng mà du khách đến Lhasa không nên bỏ qua. Cung điện do Quốc vương Songsten Gampo xây dựng vào năm 637 trên sườn núi Potolaka ở độ cao 3.700m so với mực nước biển. 

Cung điện gồm hai phần Bạch Cung và Hồng Cung, trong đó Hồng Cung là nơi dành cho các hoạt động tôn giáo.

Cung điện có những bức tường dốc lớn với hàng mái bằng, cao thấp khác nhau, xen kẽ bởi những hàng cửa sổ dài. Phía nam cung điện là không gian rộng được bao bọc bởi những bức tường và cửa, bên trong là những cổng vòm đồ sộ. Một loạt cầu thang bên trong dẫn lên đỉnh đồi.

Phần nội cung bao gồm nhiều tòa nhà nằm trong khu vực tứ giác rộng lớn. Công trình trung tâm tại phần này nổi bật với màu đỏ thẫm khiến nó dễ dàng được phân biệt với những phần còn lại, nên được gọi là Hồng Cung. Tại đây có các sảnh, hội trường, nhà nguyện, đền thờ. 

Ngoài ra còn có những bức tranh trang trí phong phú, với các tác phẩm trang sức, chạm khắc và trang trí khác. Trải qua nhiều thăng trầm, hiện tại Potala vẫn lưu giữ được khoảng 700 bức tranh tường và 10.000 bức tranh Thangka. 

cungdien1.jpg
Potala vẫn lưu giữ được khoảng 700 bức tranh tường và 10.000 bức tranh Thangka

Khi bước vào cung điện Potala, tôi cảm giác như đang đứng trước một phần lịch sử sống động của Tây Tạng. Những bức tranh tường, Thangka, và kiến trúc đồ sộ khiến tôi không khỏi khâm phục trước sự kỳ công và tôn nghiêm mà nơi này lưu giữ.

Từ đây phóng tầm mắt ra dãy núi bao quanh, tôi cảm nhận được sự kết nối thiêng liêng giữa con người và thiên nhiên ở nơi này.

Rời cung điện Potala, chúng tôi đi thăm các địa điểm du lịch nổi tiếng của Lhasa như tu viện Drepeng và Sera. Cả hai đều nằm trong số những tu viện lớn nhất của Tây Tạng. 

“Dải lụa” xanh màu ngọc bích

Tạm chia tay Lhasa, chúng tôi lên xe đến Gyantse. Mặc dù diện tích lớn và dân cư thưa thớt nhưng các con đường ở Tây Tạng được đầu tư rất bài bản. Các đường chính được trải nhựa phẳng phiu. Tuy vậy, đường có nhiều khúc cua và thay đổi độ cao liên tục nên du khách dễ say xe. 

Hồ Yamdrok cách Lhasa khoảng 100km về phía Tây Nam, trên đường từ Lhasa đến Gyantse, là một trong 4 hồ thiêng lớn nhất ở Tây Tạng. Hồ nằm trong vùng trũng tự nhiên được hình thành bởi các sông băng từ hàng triệu năm trước ở độ cao 4.440m so với mực nước biển. 

ho taytang.jpg
Khi hồ Yamdrok hiện ra trước mắt, tôi như bị mê hoặc bởi màu xanh ngọc bích

Yamdrok trải dài hơn 72km với độ sâu trung bình 20-40m, điểm sâu nhất 60m. Hồ còn có hàng chục hòn đảo nhỏ. Nhìn từ xa, hồ có màu xanh ngọc bích rất đặc biệt, như một dải lụa vắt hờ hững trên lưng chừng núi. 

Khi hồ Yamdrok hiện ra trước mắt, tôi như bị mê hoặc bởi màu sắc mặt hồ. Đứng giữa không gian bao la, nơi trời và đất gần như hòa làm một, tôi cảm thấy bản thân thật nhỏ bé. Tâm trí như được “giải phóng” khỏi những lo toan hàng ngày, tôi thả hồn trôi theo làn gió mát lành từ mặt hồ.

Trong hồ có nhiều loài cá sinh sống nhưng người Tây Tạng không đánh bắt, vì họ tin cá là hiện thân của thần nước.

Phía Tây của hồ Yamdrok là một trong những sông băng nguyên sơ nhất ở Tây Tạng, sông băng Karola. Ngay gần đó là những đỉnh núi băng hà vĩnh viễn màu trắng xóa.

Sự bao dung và từ bi

Rời Yamdrok, chúng tôi tiếp tục di chuyển về phía Tây, tới thành phố Shigatse, nơi có tu viện Tashilunpo. Tọa lạc trên sườn đồi Drolmari, cách Lhasa 250km về phía Tây, tu viện được xây dựng vào năm 1447 bởi Gedun Drupa, đức Đạt Lai Lạt Ma đầu tiên. 

tuvien1.jpg
Tu viện Tashilunpo

Đây là một trong những tu viện lớn nhất của Tây Tạng và có lẽ là tu viện đẹp nhất mà chúng tôi đã được đến thăm ở đây. Cả quần thể tu viện gồm nhiều tòa tháp, nhà được xây dựng trên sườn núi.

Phía Tây của tu viện là tháp thờ Phật Di Lặc được xây dựng vào năm 1914. Nơi đây có bức tượng Phật Di Lặc lớn nhất thế giới với chiều cao lên tới 26,2m, được đúc và trang trí bằng 279kg vàng, 15.000kg đồng và nhiều loại đá quý.

Quần thể tu viện có rất nhiều tòa nhà cổ kính, du khách có thể thong thả đi dạo ngắm nhìn cả ngày không chán. Chốc chốc, chúng tôi bắt gặp các tu sĩ đang đàm đạo kinh sách dưới gốc liễu cổ thụ hoặc các chú tiểu đi lại phụ giúp công việc của tu viện.

tuvien.jpg
Quần thể tu viện có rất nhiều tòa nhà cổ kính, du khách có thể thong thả đi dạo, ngắm cảnh cả ngày không chán

Tu viện Tashilunpo mang đến cho tôi cảm giác hoành tráng, uy nghiêm và an yên. Ngắm nhìn tượng Phật Di Lặc khổng lồ được chạm khắc tinh xảo, tôi cảm nhận được sự bao dung và từ bi. 

Vòng quanh núi thiêng Kailash

Rời Shigatse, chúng tôi tiếp tục hành trình đến núi Kailash, đích đến chính của chuyến đi lần này. Núi nằm ở phía Tây của Tây Tạng, cách Lhasa khoảng 1.200km với độ cao 6.638m so với mực nước biển. Ngọn núi này được xem là nơi trú ngụ của các vị thần và nơi giác ngộ tâm linh. 

Núi thiêng Kailash – ảnh chụp ban ngày và khi màn đêm buông xuống

Tại đây, chúng tôi có hành trình đi bộ vòng quanh (kora) ngọn núi này. Đây là nghi thức hành hương trong Phật giáo Tây Tạng, người ta tin rằng đi bộ vòng quanh núi Kailash là một thực hành có lợi về mặt tâm linh, có thể mang lại công đức trên con đường giác ngộ.

Đi kora ở núi Kailash được thực hiện ở độ cao khoảng 4.600-5.600m với địa hình dốc cao trong điều kiện thiếu dưỡng khí. Phần lớn du khách chọn đi bộ, một vài người cưỡi ngựa nhưng chỉ đến được đèo Dromala rồi quay lại. Hành trình kora của chúng tôi kéo dài 2,5 ngày. 

Trong ngày đầu tiên, từ Darchen, một thị trấn nhỏ gần núi Kailash, chúng tôi ngồi ô tô khoảng 7km đến điểm tập trung tại Sarhung. Người hỗ trợ mang đồ (sherpa) đã đợi sẵn ở đây. Hướng dẫn viên Pema luôn đi cùng với người chậm nhất trong đoàn, đảm bảo cả đoàn về trại an toàn.

Quãng đường ngày đầu tiên chúng tôi đi khoảng 13km, đường có lên và xuống dốc nhưng không quá cao. Dọc đường chỉ có đất, đá và băng đọng trên những khe nước. Bên dưới có những dòng suối đóng băng một phần. Tuy nhiên, trời lạnh và không khí loãng khiến việc đi bộ mệt nhọc hơn nhiều.

nuithieng1.jpg
Một ngọn núi bên cạnh núi thiêng Kailash

Sau khoảng 5 tiếng đi bộ, tầm 16h, chúng tôi đến được trại số 1 tại Drirapuk. Những người cuối cùng về đến nơi lúc 17-17h30. Ban đầu chúng tôi tưởng đây chỉ là khu lều trại kiểu du mục, nhưng hóa ra ở đây hơi giống homestay với một phòng tập thể được xây bằng gạch. 

Buổi tối, cả đoàn được nhà trọ nấu cho nồi cháo loãng. Ăn tối xong, hướng dẫn viên yêu cầu cả đoàn đi ngủ ngay để dưỡng sức cho ngày tiếp theo. Buổi tối nhiệt độ giảm còn -8 độ C. Không khí loãng khiến một số thành viên phải dùng bình ôxy vì khó thở và đau đầu.

Hành trình tìm hiểu bản thân

Hôm kế tiếp là ngày vất vả nhất, với gần một nửa thời gian là leo đèo. Để không về đến trại thứ hai quá muộn, cả đoàn phải khởi hành từ 5h khi trời còn tối mịt. Trăng vẫn còn sáng, soi ánh sáng mờ mờ trên lối đi, nên mọi người có thể quan sát địa hình thuận lợi hơn. 

trainghiem.jpg
Đoàn khách Việt tới thăm Tây Tạng

Dọc đường phần lớn là các lối mòn do con người đi lại mà thành, luồn lách qua những tảng đá đủ kích cỡ và hình thù. Những chỗ hiểm trở đã được người dân xếp đá thành những đoạn đường nhỏ. Trở ngại lớn nhất là việc leo đèo Dromala với độ cao hơn 5.600m so với mặt nước biển. 

Sau khi leo được 1-2 tiếng, phần lớn mọi người đều thấy kiệt sức. Bộ trang phục nhiều lớp để đi tuyết và đôi giày cồng kềnh khiến chân càng nặng trĩu. Cứ đi được tầm 10-20m, đoàn lại phải dừng nghỉ. Lúc đầu, mỗi người còn đeo một cái balo nhỏ, sau đều phải nhờ sherpa vác hộ. 

Dọc đường không có nhà cửa và dấu hiệu cư ngụ của con người nhưng đâu đâu cũng bắt gặp những chồng đá mani ngay ngắn xếp bên đường, nhiều tảng đá được khắc câu chú “Om Mani Padme Hum”, bất kỳ đỉnh cao lộng gió nào cũng phấp phới cờ ngũ sắc.

Khoảng 11h, tốp đầu tiên cũng leo được đến đỉnh đèo Dromala. Tất cả du khách dừng ở đỉnh đèo một lúc để ngắm toàn cảnh con đèo hiểm trở mà mình vừa chinh phục, ngắm những lá cờ cầu nguyện ngũ sắc được người hành hương chăng bạt ngàn trên đỉnh đèo. 

trainghiem1.jpg
Tác giả tại Tây Tạng

Sau khi dừng lại ở đỉnh đèo khoảng 15 phút, chúng tôi bắt đầu đổ đèo. Đường xuống rất dốc và toàn là đá. Đến chân đèo, tuyết bắt đầu rơi nhè nhẹ. 17h chúng tôi về đến khu trại thứ 2. Cuối ngày, tuyết bắt đầu rơi dày, cản đường những người về sau. 

Ngày thứ 3 là ngày nhẹ nhàng nhất trong hành trình. Cả đoàn thong thả ăn sáng xong thì lên đường. Bình minh ở Tây Tạng rất muộn nên 7h sáng, trời vẫn hơi tối. Chặng đường hôm nay tương đối bằng phẳng, dọc đường là dòng sông với một số phần bị đóng băng. 

Khoảng 10h sáng thì tốp đầu tiên đã đến điểm dừng chân. Tài xế đã đợi sẵn, cả đoàn ngồi nhấm nháp tách trà bơ nghi ngút hơi nước, đợi những người cuối cùng về đến nơi, cả đoàn chụp ảnh kỷ niệm và chia tay với sherpa để quay lại Lhasa, rồi trở về Việt Nam. 

nuithieng.jpg
Ngay phía sau đèo Dromala, hồ Kadoe hiện lên như một viên ngọc bích

12 ngày là quá ngắn ngủi để trải nghiệm một vùng đất mênh mông như Tây Tạng. Trong chuyến đi, chúng tôi còn có cơ hội thăm nhiều thắng cảnh khác. Mỗi điểm đến đều để lại những ấn tượng sâu sắc về phong cảnh, văn hóa, lịch sử, con người và đức tin nơi đây. 

Chuyến đi không chỉ mang lại trải nghiệm về phong cảnh thiên nhiên hùng vĩ, mà còn là cơ hội để thử thách khả năng thích nghi của bản thân. Đây còn là hành trình đi vào sâu bên trong con người để tự tìm hiểu về bản thân, rút ra bài học về sự khiêm nhường và hài hòa với thiên nhiên. 

Chúng tôi, không ai bảo ai, đều mong mỏi có cơ hội được quay trở lại với vùng đất này ít nhất một lần nữa để có thể trải nghiệm sâu hơn về vùng đất, văn hóa và con người ở nơi đây.

Nguồn: Vietnamnet.vn

Cận cảnh nơi ở của tuyển Việt Nam khi đá chung kết ASEAN Cup tại Thái Lan

Theo thông tin từ Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF), trưa 3/1, đội tuyển bóng đá Việt Nam đã có mặt ở Bangkok (Thái Lan) chuẩn bị cho trận chung kết lượt về tại ASEAN Cup 2024. Trước đó, thầy trò HLV Kim Sang Sik đã giành chiến thắng 2-1 trước đội tuyển Thái Lan tại sân vận động Việt Trì (Phú Thọ).

Cận cảnh nơi ở của tuyển Việt Nam khi đá chung kết ASEAN Cup tại Thái Lan - 1

Đội tuyển Việt Nam thưởng thức bữa ăn buffet tại khu nghỉ dưỡng (Ảnh: VFF).

Trong trận chung kết lượt về, đội tuyển Việt Nam lưu trú tại khu nghỉ dưỡng cao cấp 5 sao Le Méridien Suvarnabhumi, cách sân vận động Rajamangala gần 27km. 20h tối 5/1, “chảo lửa” Rajamangala sẽ là nơi chứng kiến một trong hai đội giành chức vô địch. 

Khu nghỉ dưỡng này có vị trí đắc địa khi nằm trên cung đường di chuyển giữa sân bay quốc tế Suvarnabhumi và trung tâm thủ đô Bangkok. Cơ sở lưu trú này có dịch vụ đưa đón khách từ sân bay miễn phí.

Trên các nền tảng đặt phòng, khu nghỉ dưỡng được giới thiệu là một trong những resort chơi golf hàng đầu của Thái Lan, được trang bị đầy đủ tiện nghi đáp ứng nhu cầu du khách. Trong đó bao gồm khu nghỉ dưỡng 5 sao gần Bangkok, phục vụ hội thảo, tiệc tùng, đám cưới.

Cận cảnh nơi ở của tuyển Việt Nam khi đá chung kết ASEAN Cup tại Thái Lan - 2

Các phòng nằm trong khu nghỉ dưỡng đều có tầm nhìn hướng về sân golf (Ảnh: Booking).

Khu phức hợp có sân golf 18 lỗ cùng bể bơi vô cực ngoài trời, cung cấp dịch vụ spa cao cấp, quầy bar cho gia đình và trẻ nhỏ, nhà hàng quốc tế và nhà hàng mang phong cách ẩm thực Italia.

223 phòng của resort được trang bị hiện đại với ban công riêng rộng rãi nhìn hướng về sân golf xanh mát. Đặc điểm nổi bật của phòng hạng suite đều có ban công riêng rộng rãi cùng bồn tắm và các tiện nghi để khách thư giãn.

Cận cảnh nơi ở của tuyển Việt Nam khi đá chung kết ASEAN Cup tại Thái Lan - 3

Khu nghỉ dưỡng có bể bơi vô cực ngoài trời (Ảnh: Trip Advisor).

Xung quanh khu nghỉ dưỡng có các điểm vui chơi giải trí gần Bangkok như chợ nổi Bang Nam Phueng hay chợ Bang Phli, bảo tàng thành phố, các trung tâm mua sắm hàng đầu như Mega Bangna, IKEA Bangna, Central Bangna, cách sân bay quốc tế Suvarnabhumi chỉ khoảng 15 phút di chuyển.

Trên nền tảng Trip Advisor, cơ sở lưu trú này nhận được nhiều đánh giá 5 sao của du khách quốc tế nhờ dịch vụ chu đáo cùng các tiện ích khác.

Nguồn: Dantri.com.vn

Đừng để say độ cao làm hỏng chuyến trekking, leo núi

Khó thở, đau đầu, bụng cồn cào… là một số dấu hiệu cho thấy bạn bị say độ cao. Tình trạng này thường bắt gặp khi leo núi, thay đổi độ cao đột ngột giữa các địa điểm.

Tình trạng say độ cao (viết tắt là AMS theo thuật ngữ y khoa) là các phản ứng khác nhau của cơ thể khi con người ở độ cao lớn hơn so với mặt đất. Khi độ cao tăng, áp suất không khí giảm, nghĩa là bạn không còn nhận nhiều oxy cho quá trình hô hấp.

Ở thể nhẹ, các triệu chứng say độ cao sẽ gây cảm giác khó chịu. Tuy nhiên, ở những trường hợp nghiêm trọng, tình huống này có thể dẫn đến tử vong.

Dưới đây là một số quy tắc nhằm xử lý vấn đề say độ cao, đặc biệt khi bạn tham gia trekking, leo núi ở độ cao tương đối lớn so với mặt đất.

Nắm rõ triệu chứng

AMS có 4 triệu chứng chung: đau đầu, khó chịu ở đường tiêu hóa (buồn nôn và chán ăn), mệt mỏi và chóng mặt.

Steve House, người sáng lập Công ty cung cấp dịch vụ huấn luyện sức bền ở độ cao Uphill Athlete, cho biết nếu bạn ở một vùng núi và cảm thấy đau đầu vào buổi sáng, đó chính là dấu hiệu say độ cao.

Đây là biểu hiện bình thường, không đáng lo ngại, xảy ra vì một phần hệ thần kinh chịu trách nhiệm giữ cho bạn tỉnh táo đã hoạt động quá tải để tăng nhịp thở.

Chú ý đến độ cao điểm đến

Hai yếu tố chính thúc đẩy chứng AMS là:

  • Độ cao bạn đang đi.
  • Tốc độ bạn đến đó.

Những người cơ địa yếu có thể bắt đầu xuất hiện triệu chứng trên ở độ cao 5.000 feet (khoảng 1.500 m). Theo Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Mỹ, bất kỳ ai di chuyển đến độ cao trên 8.000 feet (khoảng 2.400 m) đều có nguy cơ bị say độ cao.

Những du khách trekking dãy Himalaya hoặc leo núi Kilimanjaro thường nắm rõ độ cao nơi họ đang đến. Tuy nhiên, không phải ai cũng nắm rõ độ cao của những điểm đến như thành phố Mexico (khoảng 8.000 feet), đỉnh Haleakala trên đảo Maui (10.023 feet), Cuzco (khoảng 11.150 feet) hoặc thậm chí là Santa Fe, NM (6.996 feet).

Để tránh trường hợp bị say độ cao đột ngột, bạn hãy chủ động kiểm tra độ cao của điểm đến trên Google Earth hoặc xem bản đồ.

Lắng nghe cơ thể

Nếu bạn mắc các bệnh lý như suy tim, huyết áp cao, cholesterol cao, rung nhĩ, phổi, COPD, hen suyễn hoặc ngưng thở khi ngủ, hãy chú ý các phản ứng của cơ thể khi ở độ cao từ khoảng 5.000 feet.

Nếu có bệnh lý nền, từng gặp vấn đề với độ cao trước đây hoặc có kế hoạch lên đến độ cao trên 10.000 feet, bạn nên đến gặp bác sĩ chuyên khoa để xin tư vấn và kê đơn thuốc.

Bên cạnh đó, đi du lịch đến vùng cao cũng giống như chạy marathon, sẽ tốt hơn nếu bạn luyện tập thường xuyên. Giả sử bạn đang trekking lên một đỉnh núi cao, hãy cân nhắc việc nghỉ ngơi giữa đường, tránh mất sức và mất cân bằng độ cao.

Hạ độ cao ngay lập tức

Tình trạng say độ cao nhẹ sẽ trở nên nghiêm trọng nếu bạn di chuyển lên quá cao hoặc quá nhanh. Hầu hết mọi người sẽ trải qua các triệu chứng nhẹ trước khi diễn tiến nặng hơn như chóng mặt, mất phương hướng, buồn nôn và khó thở cực độ.

Để phòng ngừa tình trạng này, bạn hãy theo dõi cảm giác của chính mình. Nếu bị đau đầu dai dẳng, khó ngủ hoặc gặp các triệu chứng khác, hãy nói với bạn đồng hành và không nên leo cao hơn nữa.

Nếu say độ cao quá nghiêm trọng có thể dẫn đến tình trạng phù phổi hoặc hiếm gặp hơn là phù não. Cả hai tình trạng này đều có thể dẫn đến tử vong.

Cách tốt nhất và cũng là duy nhất lúc này là hạ độ cao. Bất kỳ ai có triệu chứng trên, ho ra chất lỏng hoặc khó thở, khó đi lại đều là dấu hiệu của say độ cao nghiêm trọng. Lúc này bạn cần được đưa xuống ngay lập tức.

Nguồn: Znews.vn

Hà Nội tiếp tục phát triển lợi thế du lịch ẩm thực

VTV.vn – Hà Nội là nơi có nền ẩm thực đa dạng đặc trưng, cho đến nay đã được đông đảo du khách trong và ngoài nước đánh giá cao.

Hà Nội có bề dày văn hóa, lịch sử, trong đó ẩm thực là một phần tinh hoa, niềm tự hào của Thủ đô qua suốt nhiều thời kỳ lịch sử.

Ngày nay ẩm thực Hà Nội tiếp tục khẳng định được vị thế khi liên tục được vinh danh tại nhiều bảng xếp hạng thế giới và là một trong những yếu tố quan trọng đưa khách du lịch quốc tế đến Việt Nam.

Tăng cường khai thác lợi thế các món ăn truyền thống là định hướng phát triển du lịch thành phố Hà Nội đến năm 2030, trong đó đặc biệt tập trung vào các loại hình mang tính chất độc đáo như phố ẩm thực đêm, làng nghề ẩm thực…

Hà Nội tiếp tục phát triển lợi thế du lịch ẩm thực - Ảnh 1.

Âm thực là một phần tinh hoa, niềm tự hào của Thủ đô qua suốt nhiều thời kỳ lịch sử.

“Chúng tôi yêu ẩm thực Việt Nam. Tôi đã thử các món súp, bún phở rất ngon và khác biệt với đồ ăn ở Pháp. Chúng tôi tìm thấy khu phố ẩm thực này và đã có thời gian tuyệt vời tại đây”, chị Elodie Fagot – du khách đến từ Pháp bày tỏ.

Đầu năm 2024, Hà Nội vinh dự đứng đầu bảng xếp hạng Điểm đến ẩm thực của chuyên trang TripAdvisor. Tháng 10 năm ngoái, Tổ chức World Culinary Awards đã trao tặng Hà Nội danh hiệu “Điểm đến thành phố ẩm thực tốt nhất châu Á”. Những thành tựu này khiến người dân Thủ đô không khỏi xúc động và tự hào khi các món ăn, cùng những công thức truyền thống mà họ dày công gìn giữ qua nhiều thế hệ nay đã tạo nên thương hiệu cho ẩm thực Hà Nội vươn tâm thế giới.

Với mục tiêu phát huy giá trị, tiềm năng, thế mạnh về ẩm thực, Quận Hoàn Kiếm – Trung tâm du lịch Thủ đô tiếp tục triển khai nhiều hoạt động chỉnh trang nâng cao chất lượng Phố ẩm thực Tống Duy Tân – ngõ Hàng Bông. Từ trang trí cảnh quan, nâng cao chất lượng dịch vụ, lắp đặt camera an ninh và dần dần đồng bộ biển hiệu, bàn ghế…, tuyến phố này được kỳ vọng sẽ từng bước trở thành địa điểm du lịch ẩm thực hấp dẫn hoạt động (24/7), tạo không gian động lực phát triển kinh tế ban đêm của quận Hoàn Kiếm.

Ông Phạm Tuấn Long  – Chủ tịch quận Hoàn Kiếm, Hà Nội chia sẻ: “Ngõ Cấm Chỉ hay ngõ Hàng Bông và phố Tống Duy Tân đều là địa chỉ về ẩm thực được người dân và du khách đã biết đến khi đến quận Hoàn Kiếm trong hàng chục năm qua. Chúng tôi đã đánh giá lại những tồn tại ở trong khu vực này, tiến hành cải tạo hạ tầng kỹ thuật, nâng cấp để đáp ứng việc cung cấp dịch vụ về ăn uống cho du khách”.

Những khu phố ẩm thực hiện đang được chăm chút kỹ lượng từ chất lượng món ăn đến cảnh quan, hứa hẹn sẽ giúp khách du lịch có được những trải nghiệm tốt nhất. TP. Hà Nội cũng sẽ chú trọng tổ chức các lớp tập huấn về văn hóa ứng xử văn minh du lịch, kỹ năng phục vụ, giao tiếp đối để nâng cao trình độ, thái độ phục vụ du khách, nhằm duy trì và phát triển thương hiệu du lịch Thủ Đô.

Nguồn: vtv.vn

Chàng trai Việt sống thử cùng bộ tộc bí ẩn, phụ nữ đeo đĩa vào môi

Lê Khả Giáp – một YouTuber người Việt chuyên đi du lịch, khám phá các vùng miền trên khắp thế giới – đã ghé thăm và ngủ qua đêm với người dân bộ tộc Mursi ở miền nam Ethiopia.

Đây là một trong những bộ tộc hiếm hoi còn duy trì lối sống hoang dã và tách biệt với thế giới hiện đại.

Cảm xúc của họ khá thất thường – có lúc rất cởi mở, thân thiện với khách du lịch nhưng cũng có khi họ trở nên hung dữ và không chào đón người lạ.

mursi5.jpg
Anh Giáp ghé thăm và ngủ qua đêm ở làng của bộ tộc Mursi

Trước khi đại dịch Covid-19 tấn công, người dân bộ tộc Mursi sống chủ yếu nhờ khách du lịch. Một người phụ nữ trong làng cho biết, chị có thể kiếm được mỗi ngày khoảng 500.000 đồng từ khách du lịch.

Nhưng từ khi Covid-19 xảy ra, họ không có khách ghé thăm nữa. Vì thế, họ buộc phải tìm cách sinh tồn giống như cách mà cha ông họ từng làm, đó là trồng trọt và săn bắt. 

Ngày nay, họ trồng khá nhiều cây lương thực để có nguồn thức ăn ổn định, đặc biệt là cây mao lương. Họ cũng hạn chế việc săn bắt, thay vào đó họ nuôi bò để có nguồn thịt cung cấp cho các hộ dân. 

Người Mursi sống du mục, khoảng 7 năm sẽ đổi chỗ ở một lần. Nơi ở của họ là những túp lều tròn, làm bằng gỗ, phủ lên bằng lá cây khô. Cổng nhà rất nhỏ, phải cúi xuống mới có thể chui vào được.

Anh Giáp ghé thăm ngôi làng đông đúc và thân thiện nhất của bộ tộc Mursi này đúng vào ngày đàn ông đi chăn bò, phụ nữ bận đi chăm cây nên số người còn lại ở làng không nhiều.

Cao lương là cây trồng phổ biến của người Mursi. Sau khi nếm thử món ăn này, anh Giáp nhận xét nó khá dễ ăn. Ngoài cao lương, họ còn ăn rau xanh mọc tự nhiên bằng cách chế biến rất đơn giản là luộc chín. 

Ngày nào những người đàn ông trong làng đi săn được động vật thì hôm đó cả làng sẽ được ăn thịt. Để nấu chín thức ăn, người Mursi dùng que gỗ để đánh lửa đúng như cách của người nguyên thủy. 

mursi2.jpg
Người dân bộ tộc Mursi đánh lửa theo cách nguyên thủy

Mặc dù đã có tiến bộ trong việc chăn nuôi, trồng trọt nhưng lượng thức ăn hàng ngày không cung cấp đủ dinh dưỡng cho họ. Vì thế, nam giới đi chăn bò thường bổ sung dinh dưỡng bằng cách uống tiết và sữa bò. 

Họ dùng một dụng cụ giống chiếc cung tên, đứng thật gần con bò để bắn vào đúng điểm lấy tiết. Tiết bò sẽ chảy ra và chỉ để lại một vết nhỏ ở phía cổ. Sau đó, con bò vẫn có thể sống khỏe mạnh.

Tiết bò được uống tươi sống ngay sau đó. Một người đàn ông khi uống tiết bò xong, sẽ lấy phân bò lau miệng và bôi lên mặt để cảm ơn thần linh đã ban tặng cho anh thức ăn.

Những người đàn ông đi chăn bò thường đi từ 10-15 ngày mới về lại làng bởi vì địa điểm đi chăn thường cách làng khoảng 10km. 

Một điều đặc biệt là người dân làng này không ăn cá vì họ cho rằng cá chỉ dành cho người nghèo, cho những làng khác nghèo hơn. Còn họ là làng đông dân và khá giả nhất trong số các ngôi làng của người Mursi.

mursi3.jpg
Những người đàn ông chuẩn bị lấy tiết bò để uống

Trong khi người đàn ông đi chăn bò và săn bắt thì phụ nữ ở nhà trồng trọt, nấu ăn và làm tất cả những công việc khác.

Những người phụ nữ ở đây có một loại trang sức rất đặc biệt là những chiếc khuyên tai rất to. Ngay từ khi còn nhỏ, dái tai của người phụ nữ đã được cắt ra để vừa với chiếc khuyên này.

Tương tự tai, môi dưới của họ cũng được cắt ra để đeo những chiếc đĩa hình tròn. Theo thời gian, vòng môi của họ ngày một lớn vì sức nặng của chiếc đĩa. Một số người phụ nữ lớn tuổi còn bị đứt môi và dái tai.

Việc cắt môi và đeo trang sức chỉ để làm đẹp theo quan niệm của họ, nên không bắt buộc. Đó là lý do hầu hết những cô gái trẻ ngày nay của bộ tộc không còn làm vậy nữa. 

Thêm một thông tin thú vị mà người dẫn đường cung cấp cho anh Giáp, đó là để lấy được vợ, đàn ông ở đây phải trải qua một cuộc chiến bằng những chiếc gậy.

Ai chiến thắng sẽ được chọn người phụ nữ mình thích làm vợ. Cuộc chiến này từng khiến nhiều thanh niên bị thương, thậm chí là thiệt mạng.

Để cưới được cô gái ấy, người đàn ông còn phải chuẩn bị lễ vật là 42 con bò – một mức lễ vật rất đắt đỏ so với các ngôi làng khác. 

Mặc dù cuộc sống của người Mursi vẫn hoang dã và nguyên thủy nhưng khoảng 1 tuần 1 lần họ cũng đi chợ ở thị trấn Jinka cách đó 70km để mua rau, muối, rượu… phục vụ sinh hoạt. 

Sau một ngày làm việc, người Mursi ngồi quây quần trò chuyện quanh bếp lửa, trẻ con nhảy múa, hát hò. Cuộc sống của họ cứ mỗi ngày trôi qua như vậy, vô lo vô nghĩ.

Lối sinh hoạt vô cùng thô sơ của người dân bộ tộc Mursi

Đây là một trong những bộ tộc hiếm hoi còn duy trì lối sống hoang dã và tách biệt với thế giới hiện đại.

Cảm xúc của họ khá thất thường – có lúc rất cởi mở, thân thiện với khách du lịch nhưng cũng có khi họ trở nên hung dữ và không chào đón người lạ.

mursi5.jpg
Anh Giáp ghé thăm và ngủ qua đêm ở làng của bộ tộc Mursi

Trước khi đại dịch Covid-19 tấn công, người dân bộ tộc Mursi sống chủ yếu nhờ khách du lịch. Một người phụ nữ trong làng cho biết, chị có thể kiếm được mỗi ngày khoảng 500.000 đồng từ khách du lịch.

Nhưng từ khi Covid-19 xảy ra, họ không có khách ghé thăm nữa. Vì thế, họ buộc phải tìm cách sinh tồn giống như cách mà cha ông họ từng làm, đó là trồng trọt và săn bắt. 

Ngày nay, họ trồng khá nhiều cây lương thực để có nguồn thức ăn ổn định, đặc biệt là cây mao lương. Họ cũng hạn chế việc săn bắt, thay vào đó họ nuôi bò để có nguồn thịt cung cấp cho các hộ dân. 

Người Mursi sống du mục, khoảng 7 năm sẽ đổi chỗ ở một lần. Nơi ở của họ là những túp lều tròn, làm bằng gỗ, phủ lên bằng lá cây khô. Cổng nhà rất nhỏ, phải cúi xuống mới có thể chui vào được.

Anh Giáp ghé thăm ngôi làng đông đúc và thân thiện nhất của bộ tộc Mursi này đúng vào ngày đàn ông đi chăn bò, phụ nữ bận đi chăm cây nên số người còn lại ở làng không nhiều.

Cao lương là cây trồng phổ biến của người Mursi. Sau khi nếm thử món ăn này, anh Giáp nhận xét nó khá dễ ăn. Ngoài cao lương, họ còn ăn rau xanh mọc tự nhiên bằng cách chế biến rất đơn giản là luộc chín. 

Ngày nào những người đàn ông trong làng đi săn được động vật thì hôm đó cả làng sẽ được ăn thịt. Để nấu chín thức ăn, người Mursi dùng que gỗ để đánh lửa đúng như cách của người nguyên thủy. 

mursi2.jpg
Người dân bộ tộc Mursi đánh lửa theo cách nguyên thủy

Mặc dù đã có tiến bộ trong việc chăn nuôi, trồng trọt nhưng lượng thức ăn hàng ngày không cung cấp đủ dinh dưỡng cho họ. Vì thế, nam giới đi chăn bò thường bổ sung dinh dưỡng bằng cách uống tiết và sữa bò. 

Họ dùng một dụng cụ giống chiếc cung tên, đứng thật gần con bò để bắn vào đúng điểm lấy tiết. Tiết bò sẽ chảy ra và chỉ để lại một vết nhỏ ở phía cổ. Sau đó, con bò vẫn có thể sống khỏe mạnh.

Tiết bò được uống tươi sống ngay sau đó. Một người đàn ông khi uống tiết bò xong, sẽ lấy phân bò lau miệng và bôi lên mặt để cảm ơn thần linh đã ban tặng cho anh thức ăn.

Những người đàn ông đi chăn bò thường đi từ 10-15 ngày mới về lại làng bởi vì địa điểm đi chăn thường cách làng khoảng 10km. 

Một điều đặc biệt là người dân làng này không ăn cá vì họ cho rằng cá chỉ dành cho người nghèo, cho những làng khác nghèo hơn. Còn họ là làng đông dân và khá giả nhất trong số các ngôi làng của người Mursi.

mursi3.jpg
Những người đàn ông chuẩn bị lấy tiết bò để uống

Trong khi người đàn ông đi chăn bò và săn bắt thì phụ nữ ở nhà trồng trọt, nấu ăn và làm tất cả những công việc khác.

Những người phụ nữ ở đây có một loại trang sức rất đặc biệt là những chiếc khuyên tai rất to. Ngay từ khi còn nhỏ, dái tai của người phụ nữ đã được cắt ra để vừa với chiếc khuyên này.

Tương tự tai, môi dưới của họ cũng được cắt ra để đeo những chiếc đĩa hình tròn. Theo thời gian, vòng môi của họ ngày một lớn vì sức nặng của chiếc đĩa. Một số người phụ nữ lớn tuổi còn bị đứt môi và dái tai.

Việc cắt môi và đeo trang sức chỉ để làm đẹp theo quan niệm của họ, nên không bắt buộc. Đó là lý do hầu hết những cô gái trẻ ngày nay của bộ tộc không còn làm vậy nữa. 

Thêm một thông tin thú vị mà người dẫn đường cung cấp cho anh Giáp, đó là để lấy được vợ, đàn ông ở đây phải trải qua một cuộc chiến bằng những chiếc gậy.

Ai chiến thắng sẽ được chọn người phụ nữ mình thích làm vợ. Cuộc chiến này từng khiến nhiều thanh niên bị thương, thậm chí là thiệt mạng.

Để cưới được cô gái ấy, người đàn ông còn phải chuẩn bị lễ vật là 42 con bò – một mức lễ vật rất đắt đỏ so với các ngôi làng khác. 

Mặc dù cuộc sống của người Mursi vẫn hoang dã và nguyên thủy nhưng khoảng 1 tuần 1 lần họ cũng đi chợ ở thị trấn Jinka cách đó 70km để mua rau, muối, rượu… phục vụ sinh hoạt. 

Sau một ngày làm việc, người Mursi ngồi quây quần trò chuyện quanh bếp lửa, trẻ con nhảy múa, hát hò. Cuộc sống của họ cứ mỗi ngày trôi qua như vậy, vô lo vô nghĩ.

Lối sinh hoạt vô cùng thô sơ của người dân bộ tộc Mursi

Nguồn: Vietnamnet.vn

Du lịch Trà Vinh chuyển mình khởi sắc

VTV.vn – Với mong muốn đưa du lịch trở thành ngành kinh tế quan trọng vào năm 2025, Trà Vinh đã áp dụng đồng bộ nhiều biện pháp mang lại hiệu quả thiết thực.

Trà Vinh nằm giữa hai nhánh sông Mê Kông và tiếp giáp biển Đông, từ đó hình thành nên nhiều cù lao, cồn nổi ven sông, ven biển với những vườn cây ăn trái chuyên canh, tạo lợi thế để phát triển loại hình du lịch biển, du lịch sinh thái sông nước miệt vườn và du lịch nghỉ dưỡng.

Đặc biệt, là vùng đất này còn mang nét đặc trưng cho sự giao thoa, chuyển từ đồng bằng sang vùng biển, Trà Vinh có nhiều tiềm năng để phát triển du lịch văn hóa dân tộc, phát huy mối liên kết tiểu vùng duyên hải phía Đông đồng bằng sông Cửu Long với các tỉnh Tiền Giang, Vĩnh Long và Bến Tre.

Du lịch Trà Vinh chuyển mình khởi sắc - Ảnh 1.

Khu du lịch Cồn Hô

Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Trà Vinh tập trung xúc tiến quảng bá, kêu gọi đầu tư vào các loại hình du lịch văn hóa – lễ hội, du lịch biển, du lịch tâm linh, du lịch sinh thái miệt vườn. Sở cũng chú trọng xây dựng loại hình du lịch sinh thái, du lịch cộng đồng, du lịch văn hóa dân tộc thành sản phẩm du lịch đặc trưng để thu hút khách đến tỉnh.

Bên cạnh đó, UBND tỉnh đã tập trung các nguồn lực đầu tư xây dựng hạ tầng nhằm kết nối tuyến điểm du lịch trong tỉnh Trà Vinh cũng như với các tỉnh trong khu vực đồng bằng sông Cửu Long. Trà Vinh cũng xây dựng các tuyến đường hành lang ven biển để phát triển kinh tế biển gắn với du lịch, tạo quỹ đất mời gọi các nhà đầu tư chiến lược xây dựng các điểm tham quan, nghỉ dưỡng cao cấp tại đô thị du lịch xanh – thành phố Trà Vinh, đô thị du lịch biển – thị xã Duyên Hải. Ngành du lịch đã áp dụng các tiện ích của công nghệ gắn với việc cung cấp thông tin và đáp ứng nhu cầu kết nối dịch vụ du lịch của du khách.

Du lịch Trà Vinh chuyển mình khởi sắc - Ảnh 2.

Du khách trải nghiệm văn hóa Khmer

Để khai thác yếu tố văn hóa Khmer và tạo điểm nhấn cho ngành Du lịch, Trà Vinh đã triển khai “Làng Văn hóa – Du lịch Khmer tỉnh Trà Vinh” gắn với quần thể di tích danh thắng Ao Bà Om và di tích khảo cổ Bờ Luỹ – chùa Lò Gạch. Tỉnh cũng đã xây dựng sản phẩm du lịch cộng đồng, du lịch tự thân tại các cồn, cù lao ven sông, ven biển, điển hình như cồn Chim (huyện Châu Thành), cồn Hô (huyện Càng Long), cù lao Tân Quy (huyện Cầu Kè), cù lao Long Trị (TP Trà Vinh) những nơi còn giữ được nhiều nét văn hóa của vùng quê Nam Bộ với cảnh quan môi trường thân thiện, không khí trong lành, trái cây quanh năm, phương thức nuôi trồng thủy sản và sản xuất nông nghiệp sạch. Đặc biệt, du lịch cộng đồng cồn Chim và cồn Hô theo xu hướng “du lịch chậm”, “du lịch thuận thiên” phù hợp với mọi du khách, giúp nâng cao chất lượng sản phẩm, dịch vụ du lịch.

Nguồn: vtv.vn

Quảng bá làng văn hoá, du lịch cộng đồng Mơ Hra – Đáp

Ngày 21/12, chương trình quảng bá giới thiệu mô hình sản phẩm OCOP về du lịch cộng đồng làng Mơ Hra – Đáp đã được khai mạc tại nhà rông Làng văn hoá, du lịch cộng đồng Mơ Hra – Đáp, xã Kông Lơng Khơng, huyện Kbang, tỉnh Gia Lai.

Chương trình quảng bá giới thiệu Làng văn hoá, du lịch cộng đồng Mơ Hra – Đáp do UBND huyện Kbang phối hợp cùng Cty TNHH Du lịch Saco phối hợp tổ chức. Hoạt động nằm trong khuôn khổ sự kiện gồm các chương trình: Khai mạc Chợ phiên trưng bày, giới thiệu sản phẩm OCOP, sản phẩm nông sản địa phương phục vụ khách tham quan, mua sắm; Lễ công bố sản phẩm du lịch và Trình diễn cồng chiêng…

Theo Ban tổ chức, chương trình nhằm đẩy mạnh công tác quảng bá, giới thiệu tiềm năng du lịch và các sản phẩm du lịch, nông nghiệp sạch an toàn trên địa bàn đến với du khách, người tiêu dùng trong và ngoài huyện. 

anh 1. PR.jpg
Làng Mơ Hra, với nền văn hóa Bahnar lâu đời và những giá trị thiên nhiên đặc sắc, có tiềm năng trở thành điểm đến tiêu biểu của du lịch văn hóa cộng đồng trong tỉnh. Ảnh: Saco

Việc triển khai mô hình du lịch cộng đồng đảm bảo các điều kiện phục vụ khách du lịch; hình thành chuỗi giá trị của một sản phẩm du lịch, kết nối hàng hóa vùng nông thôn, nghề truyền thống (dệt thổ cẩm, đan lát trên địa bàn), dịch vụ; liên kết điểm, tuyến du lịch trong vào ngoài tỉnh, đảm bảo khả năng cạnh tranh trên thị trường…

Anh 2. PR.jpg
Phát triển du lịch tại đây sẽ giúp quảng bá văn hóa bản địa, bảo tồn tự nhiên, thu hút khách du lịch, đồng thời tạo sinh kế bền vững cho người dân địa phương. Ảnh: Saco

Ông Nguyễn Ngọc Tấn, Tổng Giám đốc Cty TNHH du lịch Saco cho biết, từ tháng 11/2024, đơn vị đã cùng Ban quản lý (BQL) dự án Đầu tư xây dựng huyện tiến hành khảo sát xây dựng tour, tuyến; thiết kế và lắp đặt biển chỉ dẫn du lịch, thuộc dự án “Mô hình phát triển sản phẩm OCOP về du lịch cộng đồng Mơ Hra, xã Kông Lơng Khơng”. Nhiều sản phẩm du lịch, tour, tuyến du lịch đặc trưng đã được hình thành, đưa vào khai thác nhằm phát huy tối đa và có hiệu quả về lợi thế từ nguồn tài nguyên thiên nhiên bản địa, nét văn hóa truyền thống, phong tục tập quán của đồng bào dân tộc thiểu số Bahnar.

anh 3. PR.jpg
Chương trình nhằm tạo điều kiện cho các doanh nghiệp, HTX, cơ sở sản xuất của đồng bào dân tộc có cơ hội giao lưu, trao đổi kinh nghiệm, góp phần thúc đẩy sản xuất và phát triển thị trường. Ảnh: Saco

ông Nguyễn Ngọc Tấn nhấn mạnh, “Việc khảo sát xây dựng tour, tuyến được tiến hành trên cơ sở khai thác môi trường cảnh quan của khu vực nông thôn, tạo thành sản phẩm, dịch vụ du lịch phục vụ và thu hút du khách trong và ngoài nước đến làng Mơ Hra, góp phần chuyển dịch cơ cấu kinh tế, hỗ trợ sinh kế cho người dân làng Mơ Hra.

Trong đó, xây dựng và phát triển mô hình du lịch cộng đồng gắn với sự tham gia trực tiếp của người dân; góp phần phát triển kinh tế, xã hội, giải quyết việc làm, nâng cao đời sống tinh thần và vật chất cho người dân địa phương”.

Anh 4. PR.jpg
Nhiều chương trình sôi động, thu hút đông đảo người dân và du khách như: chợ phiên sản phẩm OCOP, trình diễn cồng chiêng, công bố sản phẩm du lịch mới… Ảnh: Saco

Cùng với Chương trình quảng bá giới thiệu Làng văn hoá du lịch cộng đồng Mơ Hra, xã Kông Lơng Khơng, huyện Kbang, tỉnh Gia Lai, Ban tổ chức cũng lồng ghép các chuyến khảo sát một số điểm du lịch tiêu biểu của huyện Kbang, tỉnh Gia Lai và tỉnh Kon Tum.

Chuỗi sự kiện diễn ra có sự tham gia đông đảo của người dân và du khách, tạo không khí vui tươi, phấn khởi trong cộng đồng, góp phần bảo tồn, phát huy giá trị văn hoá truyền thống tốt đẹp của các dân tộc trong phát triển du lịch, trong đó có giá trị di sản văn hóa của dân tộc Bahnar; góp phần xây dựng nông thôn mới ở địa phương.

Huỳnh Như

Chương trình quảng bá giới thiệu Làng văn hoá, du lịch cộng đồng Mơ Hra – Đáp do UBND huyện Kbang phối hợp cùng Cty TNHH Du lịch Saco phối hợp tổ chức. Hoạt động nằm trong khuôn khổ sự kiện gồm các chương trình: Khai mạc Chợ phiên trưng bày, giới thiệu sản phẩm OCOP, sản phẩm nông sản địa phương phục vụ khách tham quan, mua sắm; Lễ công bố sản phẩm du lịch và Trình diễn cồng chiêng…

Theo Ban tổ chức, chương trình nhằm đẩy mạnh công tác quảng bá, giới thiệu tiềm năng du lịch và các sản phẩm du lịch, nông nghiệp sạch an toàn trên địa bàn đến với du khách, người tiêu dùng trong và ngoài huyện. 

anh 1. PR.jpg
Làng Mơ Hra, với nền văn hóa Bahnar lâu đời và những giá trị thiên nhiên đặc sắc, có tiềm năng trở thành điểm đến tiêu biểu của du lịch văn hóa cộng đồng trong tỉnh. Ảnh: Saco

Việc triển khai mô hình du lịch cộng đồng đảm bảo các điều kiện phục vụ khách du lịch; hình thành chuỗi giá trị của một sản phẩm du lịch, kết nối hàng hóa vùng nông thôn, nghề truyền thống (dệt thổ cẩm, đan lát trên địa bàn), dịch vụ; liên kết điểm, tuyến du lịch trong vào ngoài tỉnh, đảm bảo khả năng cạnh tranh trên thị trường…

Anh 2. PR.jpg
Phát triển du lịch tại đây sẽ giúp quảng bá văn hóa bản địa, bảo tồn tự nhiên, thu hút khách du lịch, đồng thời tạo sinh kế bền vững cho người dân địa phương. Ảnh: Saco

Ông Nguyễn Ngọc Tấn, Tổng Giám đốc Cty TNHH du lịch Saco cho biết, từ tháng 11/2024, đơn vị đã cùng Ban quản lý (BQL) dự án Đầu tư xây dựng huyện tiến hành khảo sát xây dựng tour, tuyến; thiết kế và lắp đặt biển chỉ dẫn du lịch, thuộc dự án “Mô hình phát triển sản phẩm OCOP về du lịch cộng đồng Mơ Hra, xã Kông Lơng Khơng”. Nhiều sản phẩm du lịch, tour, tuyến du lịch đặc trưng đã được hình thành, đưa vào khai thác nhằm phát huy tối đa và có hiệu quả về lợi thế từ nguồn tài nguyên thiên nhiên bản địa, nét văn hóa truyền thống, phong tục tập quán của đồng bào dân tộc thiểu số Bahnar.

anh 3. PR.jpg
Chương trình nhằm tạo điều kiện cho các doanh nghiệp, HTX, cơ sở sản xuất của đồng bào dân tộc có cơ hội giao lưu, trao đổi kinh nghiệm, góp phần thúc đẩy sản xuất và phát triển thị trường. Ảnh: Saco

ông Nguyễn Ngọc Tấn nhấn mạnh, “Việc khảo sát xây dựng tour, tuyến được tiến hành trên cơ sở khai thác môi trường cảnh quan của khu vực nông thôn, tạo thành sản phẩm, dịch vụ du lịch phục vụ và thu hút du khách trong và ngoài nước đến làng Mơ Hra, góp phần chuyển dịch cơ cấu kinh tế, hỗ trợ sinh kế cho người dân làng Mơ Hra.

Trong đó, xây dựng và phát triển mô hình du lịch cộng đồng gắn với sự tham gia trực tiếp của người dân; góp phần phát triển kinh tế, xã hội, giải quyết việc làm, nâng cao đời sống tinh thần và vật chất cho người dân địa phương”.

Anh 4. PR.jpg
Nhiều chương trình sôi động, thu hút đông đảo người dân và du khách như: chợ phiên sản phẩm OCOP, trình diễn cồng chiêng, công bố sản phẩm du lịch mới… Ảnh: Saco

Cùng với Chương trình quảng bá giới thiệu Làng văn hoá du lịch cộng đồng Mơ Hra, xã Kông Lơng Khơng, huyện Kbang, tỉnh Gia Lai, Ban tổ chức cũng lồng ghép các chuyến khảo sát một số điểm du lịch tiêu biểu của huyện Kbang, tỉnh Gia Lai và tỉnh Kon Tum.

Chuỗi sự kiện diễn ra có sự tham gia đông đảo của người dân và du khách, tạo không khí vui tươi, phấn khởi trong cộng đồng, góp phần bảo tồn, phát huy giá trị văn hoá truyền thống tốt đẹp của các dân tộc trong phát triển du lịch, trong đó có giá trị di sản văn hóa của dân tộc Bahnar; góp phần xây dựng nông thôn mới ở địa phương.

Huỳnh Như

Nguồn: Vietnamnet.vn

TIN MỚI NHẤT